Bài viết số 2 lớp 8 (Đề 1 mang đến Đề 4) đưa đến dàn ý chi tiết, cùng 60 bài văn mẫu kể về kỉ niệm lưu niệm với con vật nuôi, kể về một đợt mắc khuyết điểm với thầy cô, nói về việc làm khiến bố mẹ vui lòng, kể chuyện phân phối chó của lão Hạc cùng với ông giáo. Giúp những em học sinh lớp 8 tham khảo, bao gồm thêm ý tưởng phát minh mới hoàn thiện bài viết số 2 của mình đạt hiệu quả cao.

Bạn đang xem: Viết bài tập làm văn số 2 lớp 8 đề 1

Với 60 bài bác văn mẫu mã này, những em đã tích lũy vốn từ, càng ngày học xuất sắc môn Ngữ văn 8. Quanh đó ra, các em còn có thể tham khảo bài bác tập làm cho văn mẫu mã số 3, số 5 nhằm tích lũy thêm vốn từ cho mình. Cụ thể đề bài của 4 đề trong bài viết số 2 lớp 8 như sau:

Đề 1: Hãy nói về một kỉ niệm đáng nhớ so với một loài vật nuôi nhưng em yêu thích.Đề 2: Hãy nhắc về một lượt em mắc khuyết điểm khiến cho thầy giáo viên buồn.Đề 3: Kể về một câu hỏi em đã làm khiến phụ huynh vui lòng.Đề 4: Nếu là người được tận mắt chứng kiến cảnh Lão Hạc đề cập chuyện phân phối chó với ông giáo thì em sẽ đánh dấu câu chuyện đó như thế nào?

Tổng hợp bài xích văn mẫu lớp 8: bài viết số 2


Bài viết số 2 lớp 8 đề 1

Dàn ý bài viết số 2 lớp 8 đề 1

Dàn ý xem thêm số 1

A. Mở bài

– ra mắt về loài vật nuôi và kỉ niệm kỷ niệm với nó:

+ bên em tất cả nuôi một bé chó, thương hiệu là “Đốm”, nó sống với mái ấm gia đình em từ khi em còn nhỏ, đến lúc em học tập lớp 5 thì nó qua đời.

+ Quãng thời gian sống với Đốm, em đã có khá nhiều kỉ niệm đẹp, trong những đó, em quan yếu quên được lần Đốm đã cứu em khỏi một con rắn độc.

B. Thân bài:

– thời gian xảy ra sự việc: lúc em học tập lớp 3, thời điểm đó Đốm cũng khá được 3 tuổi.

– Trình tự:

+ Hôm đó, vào 1 trong các buổi chiều, em cùng 3 người các bạn nữa dắt Đốm ra bãi cỏ sau nhà văn hóa truyền thống chơi xua bắt.

+ chúng em chạy xung quanh bến bãi cỏ, cười đùa vô thuộc vui vẻ

+ gồm lẽ bởi vì tiếng động cơ mà từ trong một lớp bụi cỏ ven đồng, một con rắn tuồi ra. Thời gian đó vừa hay em đã đứng gần bến bãi cỏ đó.

+ Em không hề hay biết bởi vì đang mải đùa, mãi đến khi thấy Đốm vừa sủa vừa chạy rất nhanh về chỗ em, em mới nhận ra con rắn vẫn trườn đến chỗ mình.

+ lúc này em vô cùng hoảng hốt và sợ hãi, chần chừ làm gì, Đốm nhanh như cắt vọt ra phía đằng sau em sủa liên hồi.

+ Đốm dấn thân đớp vào phần thân bé rắn sau đó rất nhanh, nó quăng con rắn ra xa khoảng vài mét.

+ con rắn liên tục trườn về phía nó định “ăn miếng trả miếng” nhưng mà Đốm cũng khá nhanh, nó chạy về sau liên tiếp dùng mõm quăng con vật nguy khốn ra xa hơn.

+ bé rắn hôm nay dường như biết mình quan yếu thắng nổi Đốm, liền thuồn về phía lớp bụi rậm rồi trốn mất.

+ Đốm đuổi theo đến bụi rậm, gầm gừ, sủa thường xuyên như đang chú ý con rắn.

+ Sau đó, Đốm chạy về phía em, vẫy đuôi chạy quấn quýt bao bọc chân em như đang soát sổ xem em tất cả bị yêu mến không.

+ bây giờ em bắt đầu “hoàn hồn”, khom người xuống ôm Đốm với nói lời cảm ơn. Thật may mắn vì nếu không tồn tại Đốm chắc hẳn rằng em sẽ ảnh hưởng con rắn kia cắn lúc nào ko biết. Chủ yếu từ lần đó, cảm xúc của em dành cho Đốm lại càng đậm đà hơn.

+ Đốm với em như 1 người bạn thân, có chuyện gì vui hay bi hùng em phần nhiều tâm sự cùng với nó.

C. Kết bài:

– cảm xúc về Đốm và đông đảo kỉ niệm thời thơ ấu: tuy vậy Đốm đã không còn nhưng những kỉ niệm về nó vẫn sinh sống mãi trong tâm địa em.

Dàn ý tìm hiểu thêm số 2

I. Mở bài

– Dẫn dắt vào hoàn cảnh nào em dành được chú mèo? ( được khuyến mãi nhân lúc sinh nhật, nhặt bên cạnh đường đem về nuôi,…)

– Chú mèo này tên ngươi Mi, trông chú rất giản đơn thương

II. Thân bài

1. Miêu tả con mèo

– Vóc dáng, ngoại hình:

+ Thân hình: dài, trông như 1 trái đu đủ.

+ bộ lông: có bố màu: trắng, cam. Black (tam thể) trông siêu đẹp.

+ Đôi mắt: tinh anh, nhìn rõ mặc dù cho trong bóng đêm.

+ Hàm răng: những cái răng sắc nhọn, trông rất đáng để sợ khi nhưng nó nhe ra.

+ Đôi chân: tất cả một lớp thịt dưới bàn chân của mèo sẽ giúp đỡ nó đi nhẹ nhàng và không khiến ra tiếng động.

+ Đôi tai: hay vểnh như nghe ngóng điều gì đó.

+ cỗ râu: là kênh ra-đa, trông rất rất đáng yêu.

+ Miệng: bé dại bé, xinh xắn.

– Khả năng, tính cách:

+ Bắt loài chuột rất giỏi.

+ ham mê nũng nịu, phù hợp được vuốt ve.

+ sạch sẽ

2. Kể một kỉ niệm sâu sắc giữa em và chú mèo

– Một ngày, vày tôi bận học chỗ này khu vực kia không có thời gian để quan tâm quan tâm chú mèo bắt buộc đã quên mất chú mèo.

– Đang học bài, mèo ta đến bên cạnh tôi kêu “meo meo” suốt. Tôi cho là nó đang có tác dụng phiền mình. Thế là tôi đá một cái, nó văng ra xa.

– vậy nhưng, chắc rằng cú đá đó hơi to gan lớn mật nên đã làm cho chú mèo bị thương.

– Nó rên “hừ hừ”, khi học bài xong, tôi chợt nhớ tới nó do dự có sao không vày khi nãy tôi vẫn lỡ chân đá nó.

– Tôi tức khắc chạy đến mặt xem nó ra sao. Tôi thấy nó ở thoi thóp, thở dốc thở đổ. Tôi hoảng quá, tức thời bế nó ra khu vực khám bệnh dịch để chưng sĩ thú ý xem căn bệnh cho nó.

– bác sĩ nói ràng, nó bị cái gì đấy đập mạnh vào bụng nên hiện nay nó tương đối đau,cần phải quan tâm nhiều hơn mới mau khỏi.

– Tôi hốt hoảng, băn khoăn lo lắng cho nó. Thay rồi, nó cũng trẻ trung và tràn đầy năng lượng trở lại. Tôi khôn xiết mừng vì điều đó.

– Tôi hối hận hận vô cùng nhiều, từ trách mình bởi vì đã làm tổn hại cho một loại vật bé xíu nhỏ, xứng đáng thương. Tự hứa hẹn với phiên bản thân sẽ luôn luôn yêu thương, suy nghĩ nó các hơn.

3. Cảm giác về con mèo

– Chú mèo là 1 trong con vật dễ thương, ngoan ngoãn.

– Đến tận bây chừ tôi vẫn thương yêu nó như ngày đầu đem về nuôi.

III. Kết bài

– Chú mèo là 1 trong người bạn bè thương của tôi.

– Tôi hứa rằng tôi với nó sẽ luôn luôn là đôi đồng bọn của nhau.

Bài viết số 2 lớp 8 đề 1 – mẫu 1

Hồi nhỏ, ba người mẹ và mấy mẹ tôi sống bình thường trong căn nhà cùng với ông bà ngoại cùng cậu, mợ. Lúc ấy, gia đình tôi được một fan quen khuyến mãi một bé cún rất đơn giản thương. Nó thương hiệu là mê mẩn Tô – cái tên đã có trước lúc Si sơn là thành viên mới xác nhận của gia đình tôi.

Tôi nhớ khi trở về nhà tôi, đắm đuối Tô là một trong chú cún nhỏ dễ yêu đương với cỗ lông xù kết hợp với màu nâu hạt dẻ, trông cỗ lông vô cùng sexy nóng bỏng và đập vào mắt fan khác khi nhìn Si đánh lần đầu. Không hầu như vậy, sự dễ thương ấy còn được thu hút hơn với hai con mắt đen lộng lẫy và tròn vo như phân tử nhãn. Chiếc mũi của chú cún bé nhỏ bé xinh xinh lúc nào thì cũng ướt với đôi tai to, thính, lúc nào thì cũng vểnh vểnh lên như nghe ngóng điều gì. Nét dễ thương ấy còn mô tả qua loại đuôi tí xíu, nho nhỏ tuổi lúc nào thì cũng ngoe nguẩy theo nhịp những bước đi ngắn, bụ bẫm đi một cách uyển chuyển. Tháng ngày trôi qua, mê mẩn Tô khủng dần và ngày càng thân thiện với mọi bạn và vóc dáng của chú ấy cún ngày dần tuyệt rất đẹp hơn.

Tôi nhớ rất rõ ràng mỗi lần tôi với Ngọc Ngân đến lớp mẫu giáo về, từ bỏ xa, ham mê Tô vẫn đứng ngay lập tức sau cánh cổng đợi, ánh mắt hướng về phía chúng tôi. Tía mẹ open và mê mệt Tô vô cùng mừng, nhảy đầm cẫng lên vui tươi thật xứng đáng yêu! ba tôi khép cửa ngõ và tôi, Ngọc Ngân vuốt ve bộ lông quyến rũ ấy, thực sự khôn xiết thích si Tô ở xuống và ngước chú ý kêu lên “ư ử” như mong mỏi nói ràng “chào hai chị – động tác cử chỉ thân thiện, dễ thương và đáng yêu làm sao! thời gian ấy, tôi bảo: “Si Tô chờ hai chị đựng cặp nha!”. Rồi tôi với Ngọc Ngân ton ton chạy vào trong nhà cất cặp với thưa các cụ ngoại đến lớp mới về. Tiếp đến bà ngoại đưa tôi món ăn nhẹ chiều tối của ham Tô. Tôi, Ngọc Ngân đến Si đánh ăn. Si mê Tô ăn uống rất chậm rãi, chắc nó ko đói lắm. Sau đó, tôi đem một hộp sữa vào tủ giá buốt đổ vào chén của đam mê Tô một nửa, ham mê Tô hớp từng ngụm nhỏ tuổi trong bát. Ăn xong, tôi cùng Ngọc Ngân ôm đắm đuối Tô đùa với nhau.Sau đó, ba ra tắm mang lại Si sơn rồi mang đồ mang đến nó.Trông nó thật đáng yêu làm sao, giống hệt như một cô “công chúa nhỏ”! cùng ngày nào thì cũng thế, tình các bạn của công ty chúng tôi ngày càng gắn bó hơn, không xẩy ra chuyện gì. Mê say Tô là 1 chú cún đậm cá tính nhưng cũng khá đáng yêu, thân thiện.

Si sơn là chú bảo đảm nhỏ ở trong nhà tôi. Mặc dù “nhỏ nhưng bao gồm võ”. Mồi lần có tiếng hễ hay tín đồ lạ, ham Tô sủa vang ồn ã cả nhà.

Và một ngày thật đáng buồn! Hôm ấy lúc tôi còn là một đứa trẻ cấp cho hai, vào tối cỡ chín giờ hơn thì gia đình tôi cho Si Tô nạp năng lượng cơm rồi cùng nó đã nằm dài bên cạnh sân. Thời điểm đó, cửa chủ yếu đang mở hé bé dại vì chị tôi mới ra bên ngoài mua đồ vật gần nhà vẫn về nhà liền nên ngừng hoạt động hờ lại. Sau đó, tía tôi định ra phía bên ngoài sân đổ xích đắm say Tô lại thì ko thấy nữa. Tía hỏi mọi bạn con ham mê Tô đâu rồi người nào cũng nói do dự và tôi ghi nhớ ra cơ hội nãy chị nhì đi ra phía bên ngoài và tôi nghe tiếng mê man Tô sủa to dẫu vậy tôi nghĩ rằng mấy fan hàng xóm xuất xắc mấy anh bạn cùng tuổi tôi hoặc to hơn hay trải qua nhà nước ngoài tôi vào ban đêm nên tôi không ân cần lắm và tiếp nối thì không nghe tiếng chó sủa gì cả. Và rồi tôi cùng Ngọc Ngân, ba, cậu với anh đi tìm kiếm vòng vòng xung quanh đâu đó với hỏi người ta bao gồm thấy không, có tín đồ nói là tôi không biết, tôi ko thấy, bao gồm cô cơ thì nói: “Khi nãy gồm thấy một đứa đàn ông tầm nhì mươi vô đơn vị rồi ra có mang theo cái ba-lô, tôi tưởng người nhà mấy anh yêu cầu không chú ý lắm”. Cô nói thêm là: “Đứa nam nhi đó mặc áo đen hay xanh gì đó tại về tối quá tôi chú ý không rõ với không nhớ kĩ lắm”. Nhưng lại hôm đó nhà tôi không người nào mặc áo vì thế cả. Tiếp nối ba tôi cám ơn cô ngừng ba nói: “Thôi về đơn vị đi, fan ta bắt nhỏ Si Tô mình rồi không tìm được đâu!”.

Sau đó chúng tôi về nhà, tôi cùng Ngọc Ngân rất bi quan vì chú chó bé ấy rất đáng yêu và thân cùng với hai bà mẹ tôi. Cơ hội đó, đó là lần trước tiên mà tôi thấy trống rồng khi biết mình vẫn mãi mãi không đủ một người bạn thân rất giỏi bụng cùng thân thiện.

Tôi ghi nhớ mãi cái dáng vẻ đáng yêu, ngộ nghĩnh ngày làm sao của yêu thích Tô. Từ kia vẻ sau, mái ấm gia đình tôi ko nuôi chó nữa, không phải cửa hàng chúng tôi hết yêu bọn chúng mà là do sợ vấn đề này sẽ xảy ra một đợt nữa và lại buồn khi bắt gặp một con vật hiền lành, xứng đáng yêu của bản thân mình bị fan khác bắt đi.

Bài viết số 2 lớp 8 đề 1 – chủng loại 2

Bạn người mẹ tôi mang lại nhà tôi một con chó nhỏ tuổi chừng vài mon tuổi cơ hội tôi lên lớp bốn. Do lúc kia tôi còn nhỏ nên chưa xuất hiện ghi nhớ gì những nhưng cũng có một câu chuyện làm tôi lưu giữ mãi cho bây giờ.

Tôi đánh tên nó là Tí Nị. Nó thuộc tương tự chó Chi-hua-hua nhưng thuôn được. Nó gồm bộ lông màu quà đất trông hết sức ngộ nghĩnh. Body nó cân nặng đối: ngực nở, bụng thon, bốn chân nhỏ, hẹp cái đầu nhỏ cỡ trái banh lông, cặp tai dựng vùng lên khi đề xuất nghe ngóng. Loại mõm ngắn với dòng mũi đánh hơi cực kỳ giỏi. Tí Nị nó khôn lắm. Trong khi nó rất có thể hiểu được tiếng người, phát âm được dự định của người chủ của nó. Ở nhà, tôi ko thường mang lại Tí Nị nạp năng lượng nhưng nó vẫn bám víu đem tôi, đã cố kỉnh mà nó cũng có thể có cái tính hay tị tị nữa. Lúc chị em với tôi vui đùa với nhau thì nó ngồi ở kề bên kêu ư ử đòi chen vào cuộc vui.

Ban ngày, Tí Nị phía bên trong sân mát xuất xắc tìm một địa điểm êm êm nằm, mõm gác lên nhị chân trước, hai con mắt lim dim. Lúc đó nó chẳng ngủ đâu, cơ mà là vẫn trông công ty đấy. Một tiếng rượu cồn nhẹ hay 1 bóng người thoáng qua, là nó ngách đầu lên, vểnh tai nghe ngóng. Tuy bé dại nhưng giờ sủa của Tí Nị vang xa trong khi nhà nào thì cũng nghe, đôi lúc còn mắng yêu thương nó ồn ào. Khi có fan lạ phi vào nhà thì nó sủa hoài, tiếp nối thì nằm yên ổn nhìn người lạ đó, xem chừng gồm ý đồ gì xấu xa không. Tí Nị hung hăng lắm nên khó ai dám vuốt đầu nó.

Ấy cầm mà đối với gia đình tôi nó hết sức hiền. Nó hay thổ lộ tình cảm bằng phương pháp ngoáy tít dòng đuôi giỏi nằm yên dưới đất rồi ngách đầu, đôi mắt lung linh chờ lệnh.

Lúc đầu tôi cũng chưa tin tưởng vào câu hỏi trông nhà đất của Tí Nị lắm, không phải là khinh thường nó nhưng lại tôi cứ thấy lo lo nạm nào ấy. Nhưng sau đây thì không nhiều có đánh cắp dám vào nhà tôi nữa. Trước đó nhà tôi gồm trộm nhiều, nhưng có một lần Tí Nị thấy trộm thì sủa vang làm ba tôi đột nhiên thức giấc chạy ra. Thấy có fan và chó sủa, tên trộm vứt lại cái A-ti-la với đôi dép để chạy bay thân. Mỗi lúc tôi đi đâu về thì nó ở trước cửa, hóng và nghe ngóng giờ xe quen thuộc. Với lúc tôi còn chưa thấy khía cạnh mũi Tí Nị đâu thì nó sẽ thấy tôi rồi. Nó chạy ra mừng tôi tíu tít. Cơ hội đó loại đuôi của nó nên gọi là ngoáy tít, nhì chân trước chồm chồm lên như ý muốn ôm choàng mang tôi. Miệng thì kêu ư ử, ăng ẳng phấn kích mừng rỡ. Đã thế hai con mắt còn đầy biểu cảm tha thiết bảo sao tôi không cảm động. Và cứ thế từng ngày trôi đi, tôi thích nó cơ hội nào không hay.

Trước đây tứ năm, nó sẽ rời xa tôi, nó không còn cạnh bên tôi nữa. Về tối đó, tôi ở nhà với tía mẹ. Lúc ấy, tôi đang nghịch với Tí Nị thì nó tự dưng sủa lên một giờ rồi chạy ra đường. Tôi cũng lật đật đuổi theo thì chứng kiến cảnh. Tí Nị bị xe pháo cán qua. Thời gian đó, tôi đã chới với thiếu tín nhiệm vào mắt mình thì kẻ chạy loại xe ấy vòng lại cán thêm lần nữa làm Tí Nị cắm đứt lưỡi. Tôi đã không thể làm gì khi tận mắt chứng kiến cảnh tượng bi thiết thương đó. Hắn đã chạy mất hút còn tôi thì chỉ đứng khóc. Nghe tiếng tôi khóc, ba người mẹ chạy ra xem tất cả chuyện gì, láng giềng cũng bước đầu bu lại xem. Cơ hội đó, hình như tôi mất không còn cảm giác, không thể biết trời trăng gì nữa. Mẹ nói, kế tiếp mẹ đem nó đi chôn. Tôi tỉnh dậy không thấy Tí Nị đâu thì tôi lại òa lên khóc, ba bà mẹ phải vồ về tôi, với xin đến tôi một bé khác.

Tôi cũng khá bất ngờ vì chú chó thiết bị hai ở trong phòng tôi lại sở hữu hình dạng cùng tính cách y như Tí Nị. Tôi nghĩ có lẽ rằng linh hồn của Tí Nị tích hợp thân xác của chú ấy chó này. Đúng là 1 chú chó trung thành, nó mong mỏi ở sát bên tôi. Với sau sự việc trên của Tí Nị, tôi vẫn nhốt nó ngơi nghỉ trong nhà. Trường hợp nó bị “bắt cóc” hay gồm chuyện gì nữa thì… chắc tôi bị tiêu diệt mất. Do vậy, tôi chỉ mong trời cho nó được luôn sống mãi bên mái ấm gia đình tôi.

Tôi sẽ chăm sóc nó như đứa em của tôi vậy. Cảm ơn em đã mang đến chị biết sự trung thành với chủ của loài chó như vậy nào, Tí Nị à.

Bài viết số 2 lớp 8 đề 1 – chủng loại 3

Mỗi đứa trẻ con khi cứng cáp không chỉ bao gồm người bạn bè thiết mà còn có tình cảm đặc biệt với trang bị nuôi của mình. Có những loài vật, nhỏ dại bé bình thường như vậy. Tuy thế đồng hành kề bên lâu dần vẫn trở thành 1 phần cuộc sống. Nói lại con vật nuôi, kỉ niệm với Bún – chú cún tôi hâm mộ chợt ùa về.

Mẹ tôi không phù hợp nuôi chó, mèo hay bất cứ vật nuôi làm sao khác. Từ dịp còn bé xíu, mẹ tôi đã hết sức khát khao, ganh tị cùng với mấy đứa trẻ con nhà láng giềng khi chúng nó vui vẻ vui đùa với chó mèo. Nhưng mà bất ngờ, Bún đến với gia đình tôi. Nó vốn là một trong con chó lang thang, hay đồ vật vờ ở quần thể xung xung quanh nhà tôi. Ngày đông bốn năm trước, tôi thương con chó bé dại không nơi đi về, không có ai chăm sóc nên lén đến nó ăn. Sau khi anh chị em ăn xong, tôi thường lấy cơm nguội và món ăn bỏ đi trộn vào một cái bát, đặt kế bên cổng hóng nó ăn dứt lại cất chén bát đi. Tôi có tác dụng như vậy liên tục cả tuần liền, Bún quen dần với trở nên thân mật với tôi. Nhiều lần chị em không sinh hoạt nhà, tôi còn lấy nó vào phòng tắm rửa cho nó. Nước rửa sạch sẽ vết bẩn trên lông Bún, để lòi ra bộ lông trắng muốt. Mấy ngày siêu thị nhà hàng đầy đủ, nó phệ ra nhiều, lại thêm hai mẫu tai ngắn hơi cụp xuống, đôi mắt nâu tròn xoe như bi ve, trông nó rất đáng để yêu.Cái tên của Bún là tôi tình cờ đặt mang lại nó bởi vì một lần tôi lấy bún đến nó ăn. Nó ko thèm thử đang vội vàng bí quyết xa mẫu bát. Về sau tôi mới biết nó không nạp năng lượng những trang bị như bún tốt phở. Tôi thầm suy nghĩ thật kỳ lạ rồi điện thoại tư vấn nó là Bún. Con chó thông minh, trong khi hiểu tôi lấy món nó ghét độc nhất đặt đến nó nên ban sơ ra vẻ không ưng ý lắm. Nhưng call mãi cũng quen, cu cậu dần dần chấp nhận.

Một thời gian sau, Bún thực sự trở thành người bạn bè thiết của tôi. Thỉnh thoảng mẹ có nghi ngờ, song Bún không khi nào tùy tiện vào trong nhà nên cũng không một ai phát hiện. Nó đang vẫn lang thang như vậy nếu như vài hôm sau không xảy ra chuyện. Trong những lúc mải đùa trốn tìm kiếm với lũ các bạn trong vườn công ty ông Năm đầu xóm, tôi bị một bé rắn cắn. Tôi đánh đấm trúng hang ổ của nó nên nó ngay mau chóng phun kim lên chân tôi. Lần trước tiên nhìn thấy rắn gần như vậy, hơn thế nữa còn bị nó cắn. Tôi nhìn con rắn to bởi hai ngón tay chiếc mình đang choài đi, lại chú ý vết cắn nhỏ xíu đã rỉ máu, hồi hộp vô cùng. Tôi khóc ko thành tiếng. Chúng ta đều trốn ở chỗ khác, chưng Năm lại đi ra bên ngoài từ ban nãy rồi, không người nào giúp được tôi cả.

Khi tôi hoảng sợ nhất thì Bún xuất hiện. Hóa ra nó vẫn quanh quẩn bên tôi. Nhìn nó chạy như cất cánh lại vị trí mình, bất chấp hai nhỏ chó to lớn nhà bác Năm kỳ lạ nó sủa inh ỏi. Nó nhìn nhìn chiếc chân bị rắn cắm của tôi rồi chạy đi. Nhìn cỗ lông trắng chết thật dần, lòng tôi thốt nhiên thấy hụt hẫng. Bún bỏ tôi lại một mình, chạy biến. để ý đến ngây thơ hiện ra trong đầu tôi, có phải thấy tôi như vậy, nó biết tôi sẽ không còn cho nó ăn uống được nữa đề nghị mới bỏ mặc tôi. Lần này tôi òa khóc nức nở. Ngay sau đó, tôi nghe giờ đồng hồ xôn xao ở phía xa. Bún phóng chiếc chân ngắn cũn, chạy về phía tôi rồi đứng vẫy vẫy đuôi. Bà bầu và bác Năm xuất hiện phía sau nó. Thấy tôi ôm chân ngồi thụp xuống, mẹ băn khoăn lo lắng đến coi thì điếng người. Chưng Năm thấy cầm cũng gấp vã cùng mẹ đưa tôi cho trạm y tế. Bún đứng nhìn theo, góc nhìn nó lung linh kỳ diệu, đuôi nó vẫn nguây nguẩy vẫy mãi. Chưng sĩ bình chọn vết yêu quý và kết luận không có sự việc gì, chỉ là 1 trong những con rắn hoa cỏ không có độc. Mọi người đều thở phào vơi nhõm.

Tôi trở về nhà liền tò mò và hiếu kỳ hỏi bà bầu cách mẹ tìm thấy tôi. Mẹ như lưu giữ ra điều gì, đi bới cơm nguội giống như tôi giỏi làm. Vừa lấy người mẹ vừa kể:

– chị em đang định đi tìm con về lịch sự bà ngoại thì thấy nhỏ chó trắng hằm hừ trước cửa. Nó tha loại khăn khía cạnh bị rơi đi làm việc mẹ buộc phải đuổi theo. Nó chạy mang lại ngõ nhà chưng Năm thì ngừng lại, rồi chị em nghe tiếng bé khóc cần đi cùng bác Năm vừa đi chợ về vào xem.

Mẹ dừng một cơ hội rồi nói tiếp:

– bé chó ấy cố mà thông minh. Chị em mang cơm mang lại nó, chưng Năm bảo nó long dong ở quanh phía trên lâu rồi.

Tôi vui miệng và cảm động trước sự việc thông minh, cảm tình của Bún, đem mẩu truyện kể cùng với mẹ. Tôi thuyết phục người mẹ cho mình nuôi nó, bà bầu đắn đo phút giây rồi đồng ý. Bà bầu tôi vui phấn chấn vô cùng, lần thứ nhất tiên cửa hàng chúng tôi được nuôi một chú cún của riêng biệt mình. Bún vào trong nhà tôi và trở thành tín đồ bạn, bạn canh giữ bên tuyệt vời. Nó ăn nhiều hơn thế và bự nhanh như thổi. Bà bầu tôi đi đâu cũng dắt nó đi, bạn bè nhìn cỗ lông trắng của nó, đứa nào thì cũng khen nó thật đáng yêu.

Nhiều năm qua đi tuy vậy mỗi lần đề cập lại kỉ niệm đó, cả nhà tôi đầy đủ nhìn Bún bằng góc nhìn yêu thương với cảm kích. Dù vết rắn cắn lần kia không độc, mà lại đổi lại nếu lỡ là rắn độc, không có Bún phỏng chừng tôi đã gặp mặt nguy hiểm. Thốt nhiên Bún cho với tôi, nhưng này lại trở thành 1 phần quan trọng vào tuổi thơ của tôi.

Bài viết số 2 lớp 8 đề 1 – mẫu 4

Những bạn gái thường siêu thích có một loài vật nuôi, thú nuôi trong bên mình. Tôi cũng vậy, tôi thích số đông gì nhỏ dại bé, xinh sắn, dễ thương nên tôi chọn 1 cặp hamster.

Hamster tôi nuôi có một con đực, một nhỏ cái. Tôi đánh tên cho nhỏ đực là B, vả con cái là G. Hai dòng tên dễ thương này là chữ viết tắt của từ boy với girl. Tôi khôn xiết yêu yêu quý và cưng chiều chúng. Chúng tương đối ngoan mọi khi tôi gọi tên bọn chúng thì chúng chạy ngay lập tức vào lòng bàn tay của tôi. Ban đầu ba tôi vừa sở hữu nó về thì tôi sẽ thích rồi vì từ lâu tôi luôn luôn ao ước gồm một cặp hamster sinh sống trong nhà. Mà lại nó cực kỳ nhát khi có tín đồ lạ, nó chui vào tòa nhà trong lồng của chúng. Thân tôi và chúng cứ như bằng hữu thân thiết của nhau vậy. Mỗi lúc tôi tới trường về thì việc trước tiên tôi có tác dụng là nhìn vào lồng xem chúng ra sao. Ngày nào thuộc vậy, mọi khi nhìn tôi đông đảo thấy chúng đang bầy dục trên mẫu vòng hoặc lên ghế chao hay cầu tuột nhằm chơi. Mỗi khi chúng tập kết thúc như vậy thì tôi lại lấy sữa cho việc đó uống.Cứ vào ngày chủ nhật thì tôi lại mang lại chúng ăn uống xúc xích cùng rau củ. Chính vì thế mà chúng chẳng mấy khi đã phệ lên rất giản đơn thương. Mọi khi chúng gặm hạt hướng dương thì tôi nghe thấy tiếng tách bóc, nghe khôn xiết vui tai.

Đối cùng với tôi, thì cặp hamster này có rất nhiều kỉ niệm gắn thêm bó với tôi. Tuy thế kỉ niệm nhưng mà tôi nhớ độc nhất rõ chính là có một lần khi tôi đi học về dẫu vậy vì bài tập các quá nên tôi không suy nghĩ chúng. Sáng sủa mai là công ty nhật, khi nhìn chúng trong lồng tôi không thấy bọn chúng cử đụng gì cá, tôi lo lẳng tức thời mở lồng và động vào cả hai nhỏ cũng không thấy chúng vận động gì. Tôi hớt hơ hớt hải đưa chúng đen trạm thú y. Chúng bất tỉnh vì đói. Kể từ đó về sau, tôi mọi đặn đến ăn hàng ngày và âu yếm chúng kĩ lưỡng hơn. Tôi còn vẽ hình hình ảnh của bọn chúng và treo lên vào phòng của mình nữa.

Có một nhỏ thú cưng là 1 điều hạnh phúc so với riêng tôi. Vì thế mà tôi luôn hứa cùng với lòng sẽ luôn luôn chăm sóc, yêu thương bọn chúng một cách chu đáo tốt nhất B với G của tôi.

Bài viết số 2 lớp 8 đề 1 – chủng loại 6

Tuổi thơ của người nào cũng gắn bó cùng với một sinh vật nuôi xứng đáng yêu, đó rất có thể là chú rùa, chú chim hay chú mèo. Riêng biệt với tôi, tuổi thơ của tôi gắn với chú chó Phi Phi dũng cảm.

Phi Phi là chú chó lai béc-giê cơ mà tôi đã nhặt được trong công viên! Chuyện là gắng này: cách đó chừng một năm, vào giờ chiều tôi đi bè đảng dục trong công viên. Đang chạy bộ, tôi chợt nghe giờ rên yếu hèn ớt trong lùm cây. Tò mò, tôi rẽ đám lá quan sát vào thì thấy một chú chó nhỏ dại yếu ớt vẫn nằm rên trong loại hộp giấy. Mến chú quá, tôi đem đến nuôi. Tôi không ngờ, lúc sở hữu Phi Phi về cha mẹ không hầu như không trách tôi bên cạnh đó giục tôi đi lấy sữa đến chú uống nữa!

Bây tiếng thì Phi Phi đã bự lắm. Lông chú màu đen mượt, bốn chân cao cùng chắc. Hai tai lúc nào cũng dựng lên lắng tai mọi âm nhạc xung quanh. Cái mũi thì thời điểm nào cũng có vẻ khịt khịt như đánh hơi rất nhiều thứ. Phi Phi cực kỳ ngoan và can đảm. Khi về tối trời, chú luôn luôn ra bên cạnh hiên ở canh. Tất cả Phi Phi nghỉ ngơi ngoài, các bạn tôi hết sức yên trọng điểm đi ngủ. Nỗ lực rồi, mang đến một ngày, bao gồm chuyện xảy ra, gia đình tôi đã cảm giác được sâu sắc sự dũng cảm và lòng trung thành của Phi Phi.

Đó là một trong đêm mùa đông gió rét. Như đa số hôm, Phi Phi vẫn nằm canh ở kế bên hiên. Cả nhà tôi vẫn ngủ thì tự dưng nghe giờ Phi Phi sủa dữ dội, giờ chú giằng dây xích loảng xoảng. Cha vội vàng nhảy dậy rồi vơi nhàng cụ gậy lách ra ngoài. Cuối góc vườn, một bóng đen khả nghi sẽ di chuyển. Thấy động, hắn nóng vội trèo tường hòng thoát ra ngoài. Bố vừa hô hoán hàng xóm vừa lao theo tên trộm. Phi Phi cũng lồng lộn chồm lên, dây xích bị giằng co hết mức. Ba đuổi theo tên trộm, bất ngờ, hắn trở về đạp rất mạnh vào bố. Bị lỡ đà, cha ngã xuống. Hắn lợi dụng lúc đó đè lên trên người bố, tay đề xuất rút bạo phổi con dao ra rồi vung lên. Thiết yếu lúc ấy, Phi Phi từ đâu lao đến gắp vào tay cố gắng dao của hắn rồi mặc đến gã gian phi đẩy, đấm đá đánh như thế nào thì cũng kiên quyết không nhả tay hắn ra. Cuộc trang bị lộn dừng lại khi các cô bác bỏ hàng xóm ùa tới trói gô thương hiệu trộm lại. Mẹ tôi vừa xuýt xoa dìu bố vào nhà vừa nhắc chị em tôi lấy sữa đến Phi Phi và đưa chú vào nhà.

Sau hôm ấy, Phi Phi nổi tiếng cả thành phố với câu chuyện “cứu chủ”. Kẻ tà đạo bị bắt sau đó đã khai ra rất nhiều vụ trộm nhưng hắn nhúng tay vào. Gia đinh tôi với Phi Phi còn được tuyên dương nữa!

Phi Phi vẫn sống cùng mái ấm gia đình tôi cho tới bây giờ. Chú luôn được anh chị cưng chiều cùng yêu quý, nhất là tôi. Phi Phi tuy là một trong chú chó nhưng có rất nhiều điều xứng đáng để chúng ta học tập đúng không nào các bạn!

Bài viết số 2 lớp 8 đề 1 – mẫu mã 7

Bun là 1 chú mèo rất giản đơn thương. Chả là năm lớp 4, vì đạt các kết quả cao trong học tập nên bố mẹ đã mua khuyến mãi cho tôi một chú mèo xám vằn, nhiều loại vật nhưng tôi yêu thương thích. Lúc new về chú khôn cùng nhút nhát, chỉ biết nằm tại vị trí góc tường thu lu người và buồn. Đến bổ chú chỉ ăn uống vài miếng rồi liên tiếp hành trình ngủ đông của mình. Được một thời hạn khi đã thích nghi cùng với môi trường không quen Chú lại biến đổi một chú hề cho cả nhà. Lắm dịp Chú đẩy banh, rồi đem mũi đẩy viên bi vờn qua vờn lại. Tuy khá hề nhưng lại Bun biết để ý đến lắm! Tôi và Chú là gọi nhau nhất. Mỗi một khi học bài bác Chú hầu như quanh quẩn bên tôi, dịp thì trèo lên bàn đẩy đẩy cây viết, thời gian thì cuộn tròn mình ngủ sát bên đùi tôi. Ôi, Bun thật dễ thương và đáng yêu làm sao! Lắm thời điểm tôi ngồi ngắm Bun và thấy Chú có một vẽ đẹp riêng. Bộ lông chú óng mượt xám xám lại xen vào vài chiếc vằn đen. Hai chiếc tai vểnh lên lâu lâu lại cọ quậy như chú ý lắng nghe gì đó.

Cặp mắt tròn long lanh khá nổi bật là hai con ngươi đen nhánh hiện ra. Cái mủi hồng hồng lúc nào cũng ươn mong đánh mùi khôn xiết tài. Chân của chú thì thoăn thoắt mỗi khi có báo động ở đâu chú phần lớn khẩn cấp cho lao cho tới liền tuy vậy chẳng bao giờ nghe tiếng đụng cả bởi vì lớp chân gồm có đệm thịt hết sức êm cùng mịn. Tính tình của chú ý lại càng xứng đáng mến hơn. Mỗi lần tôi vui chú chú chạy dancing với tôi. Chú trèo lên cây lại khiêu vũ xuống, chạy bao phủ thỉnh thoảng lại cào tôi một chiếc nhẹ, thời gian thì gặm quần rồi chạy y sì sợ tôi rượt. Gần như lúc âu yếm, chú nằm gọn trong tâm địa tôi đòi tôi vuốt ve bộ lông từ bỏ khóe đôi mắt xuống tai.

Những lúc tôi bi thảm hay mắc bệnh nhìn vẽ khía cạnh tôi ngoài ra Bun hiểu. Nó như hy vọng chia bi thương với tôi. Nó ở xuống cạnh tôi lặng im, chẳng đùa giỡn như ngày thường nữa. Tôi mỉm cười nói khẽ: “Chị không giận em đâu mèo cưng ơi!”. Tuy vậy cu cậu vẫn chẳng vui mà còn sót lại làm nũng nữa cơ. Đúng thiệt là nhỏ mèo lắm trò! Suốt thời gian đó Bun là 1 người bạn bè của tôi cơ hội vui tương tự như lúc buồn. Buộc phải nói là người các bạn tri kỉ của mình thời học cấp cho I. Trường đoản cú khi hoàn thành chương trình cung cấp I bắt buộc di cư vào trường nội trú đon đả tôi buộc phải xa Bun. Trước hôm đi tôi cùng các bạn và mèo Bun nữa, cùng cả nhà quây quần mặt mâm cơm nóng cúng.

Mọi tín đồ nói cười cợt vui vẻ còn tôi thì gắp cho mèo Bun phần lớn thứ ngon. Hôm sau, khi phân chia tay, mọi người. Đây là giờ du lịch sao ngăn được số đông giọt lệ rơi. Tôi khóc, chị em tôi cũng khóc cùng rồi tôi đề nghị đi, dẫu vậy kìa mèo Bun cùng nũng nịu như không thích cho đi. Từ bây giờ tôi khóc càng to cùng chạy thật cấp tốc lên xe cộ mặc cho mèo Bun ngơ ngác đứng quan sát rồi buông một giờ đồng hồ “meo”.

Thời gian qua, tôi cứ ngóng từng ngày một để được về với mái ấm gia đình và mèo Bun mặc dù chỉ nhị ngày. Các lần về Bun mừng lắm, nó lúc nào thì cũng ở chúng tôi không rời, thậm chí là lúc tôi ngủ nó cũng trèo lên giường đâm vào chăn ngủ cùng. Thời hạn cứ gắng đi cho tới một ngày tôi nhận được tin mèo Bun qua đời vì chưng bệnh thốt nhiên sống mũi tôi cứ cay cay, tôi núp vào trong 1 góc, nước mắt giọt ngắn giọt dài, tôi cứ cố kỉnh nức nở ghi nhớ mèo Bun. Một người bạn tri kỉ, luôn bên tôi lúc tôi vui tôi bi quan mà bây chừ lại bỏ tôi một biện pháp thản nhiên như vậy. Cùng tôi cũng thầm chúc Bun “ở vị trí kia thế giới” sẽ luôn luôn vui vẻ tựa như các ngày cùng chơi với tôi.

“Bun ơi! Chị yêu em nhiều”

Đến tận bây giờ, gần như khi bi đát tôi lại nhớ đến Bun. Với cứ nghĩ đến các ngày bên Bun lòng tôi thắt lại. “Tại sao trên đời lại sở hữu con vật đáng yêu và dễ thương như vậy nhỉ?”

Bài viết số 2 lớp 8 đề 1 – mẫu 8

Nhà em có con gà trốngMèo con và cún conGà trống gáy Ò ó oMèo con luôn rình bắt chuột…

Lời bài xích hát trẻ em vui tươi, sinh động này liệu gồm làm bạn nhớ cho tới những con vật nuôi mà các bạn đã từng quan tâm không? bọn chúng thất sự là những người bạn khoái lạc đấy. Đối với tôi, tôi vẫn luôn luôn nhớ mãi một kỉ niệm thâm thúy với bé Miu mà lại nhà tôi sẽ nuôi bây giờ.

Cho cho bây giờ, tôi không vấn đề gì quên được dòng ngày mà tía tôi đem nó về nhà. Nó – một bé mèo gồm bộ lông white tinh bao gồm đốm kim cương trông thật ngộ nghĩnh. Đôi đôi mắt nó màu xanh lá cây trong veo trông đáng yêu và dễ thương đến lạ. đơn vị tôi để tên mang lại nó là Miu. Con Miu chỉ sinh được mấy ngày thì mất mẹ nên nó suy bồi bổ vào các loại nặng. Hồi mới bắt về, nó bé xíu xíu và còm cõi còi lắm. Nhưng tất cả mọi người đều thấy nó gồm vẻ dễ thương và đáng yêu làm sao, nhưng với riêng tôi thì không!

Vì sao vậy, tôi cũng đắn đo nữa. Giờ đồng hồ kêu của chính nó vào đêm hôm nghe sao cơ mà giống tiếng em bé xíu khóc ráng không biết. Hầu hết đêm đầu tiên, tôi ko tài nào chợp đôi mắt được. Những lần nghe nó kêu là tôi lại rùng mình, sợ lắm. Đêm như thế nào nó cũng kêu có tác dụng tôi ghét nó mang lại kinh khủng. Tuy thế cả nhà người nào cũng thích nó… Chị tôi ẵm nó xuyên suốt ngày. Ngày nào đi chợ, bà bầu cũng mua cá về mang đến nó. Tôi còn nhớ tôi vẫn nói với bà bầu là download đôi vớ bắt đầu cho tôi, vậy nhưng cá cho nó thì bao gồm còn vớ cho tôi bà mẹ lại quên. Thời điểm đó, tôi thiệt là buồn. Tôi cảm xúc mình thật đơn độc từ khi bao gồm con mèo này. Tình cảm của đa số người dành riêng cho tôi dường như cũng bị san sẻ đi một nửa mang lại nó. Ôi, tôi thật ganh tị với nó. Mấy bạn hàng xã qua chơi vẫn khen ngợi nó luôn. Chỉ trong tầm vài tuần, con Miu vẫn tròn hẳn lên. Lông nó tiến thưởng vàng, càng mịn hơn… “Hình như nó đã chiếm được cảm tình của mọi bạn thì phải.” Tôi ngấm nghĩ vì thế mà lòng cảm thấy buồn buồn.

Tối nào ngồi vào bàn học, tôi cũng thấy nó cuộn mình nằm ở dưới ghế tôi. Cái đầu của chính nó cạ cạ vào chân tôi như làm quen. Tôi kệ xác nó. Dòng mõm ướt ướt của nó va vào da tôi. Cái cảm hứng thật khó khăn chịu. Tôi đem chân đấm đá nó ra xa. Nhưng duy nhất lát sau, phần đa chuyện lại đâu vào đấy, nó lại lầm lũi, lặng lẽ âm thầm nằm ngay bên chân tôi. Tối nào thì cũng vậy, chỉ khi nào tôi lên giường ngủ và tắt đèn thì nó mới chịu về chỗ của mình. Tôi cũng không thèm xua đuổi nó nữa. Lần khần tự bao giờ tôi vẫn quen cùng với sự xuất hiện của nhỏ Miu. Không tồn tại nó, tôi lại kêu “meo, meo… Miu đâu, Miu đâu…” khắp nhà nhằm tìm. Dần dần, nó đã sở hữu được cảm tình của tôi. Được vui chơi cùng nó là một cách thư giãn và giải trí của tôi sau khoản thời gian học xong. Càng lớn, bé Miu càng sớm nhẹn. Nó bắt chuột thiện nghệ tới cả thỉnh thoảng những bác mặt hàng xóm cần sang mượn nó về để trị mấy bé chuột phá phách. Miu thật là một trong những thành viên lành mạnh và tích cực không chỉ ở trong nhà tôi mà còn của cả xóm.

Có một lần, bởi đểnh đoảng trong khi dọn dẹp, tôi đang sơ ý làm bể chiếc lọ đựng hoa mà bà bầu thích nhất. Lòng tôi đã nơm nớp lúng túng mẹ la. Trong khi thu dọn phần nhiều mảnh vụn thủy tinh, tôi đột nhiên nghĩ:

– Sao mình không đổ tội cho con Miu nhỉ?

Thế là ý nghĩ đó đã được thực hiện ngay khi mẹ tôi về, tôi đổ tội hết cho con Miu. Tội nghiệp bé Miu, nó bị ăn ba cây roi cầm tôi. Nó kêu lên “méo méo” thật nhức đớn. Tôi nghĩ tối hôm đó nó sẽ không vào chống tôi nữa. Tuy vậy nó không các không giận tôi cơ mà vẫn nghịch nghịch thuộc tôi. Lúc đó, tôi xúc cảm mình thật ích kỉ và tự nhiên và thoải mái tôi yêu thương nó vô cùng. Nó ngây thơ và vô tội, đầy lòng vị tha, còn tôi sao nhưng mà ích kỉ thế. Miu ơi, tha lỗi mang lại chị nhé.

Tuy rằng, Miu không hẳn là bé mèo tuyệt vời và hoàn hảo nhất nhưng anh chị tôi vẫn rất thương nó. Bây giờ, Miu đã trở thành một thành viên không thể không có trong gia đình. Tôi và nó đã trở thành bạn thân. Tôi vẫn học được rất nhiều điều có ích từ nó.

Bài viết số 2 lớp 8 đề 1 – mẫu 9

Mẹ mới mua cho em tôi bé gà bông đẹp mắt lắm. Cụ là cả hai bà bầu xúm vào, chí chóe giành nhau sản phẩm chơi ấy. Bất chợt người mẹ tôi nói: “Ngày xưa con cũng đều có một con gà còn gì!”. Con gà, bé gà ừ nhỉ, tôi cũng đã từng có một nhỏ gà.

Trong đầu tôi vẫn giữ nguyên hình ảnh ấy, thực như fan ta duy trì kĩ một cuốn sách và bây giờ đem ra đọc lại. Sáng sủa hôm ấy, bà tôi dắt tôi ra chợ Tết sở hữu gà. Đông vui cùng tấp nập lắm – Hàng kê đầy người, chúng ta mua giao thương mua bán bán ôm đồm nhau ỏm tỏi. Nhưng có điều khác thân tôi với họ là họ tải gà về để ăn uống Tết còn tôi download về nhằm nuôi, để bước đầu một năm mới.

Ở những điểm thiếu minh bạch của hàng gà gồm một đôi con kê con. Một nhỏ màu xoàn xinh lắm cùng với một con màu nâu nhỏ xíu xọp, ấy là tôi ghi nhớ vậy. Bà đã mua cho tôi một con nhưng… đó không phải là con màu vàng cơ mà tôi ao ước, nhưng mà là nhỏ màu nâu xấu xí kia. Quá thất vọng, tôi chẳng mong cầm con gà về nhà. Về đơn vị bà thả nó ra sân. Mẫu cách bé gà này làm quen với đa số người thực là kì cục. Với dáng điệu tự đắc một cách đáng ghét ===== vang, nó đi kệ nệ quanh sảnh tự trình làng mình với một người như thể ông công ty mới, thi phảng phất lại lờ lững gõ mỏ đập xuống sảnh như vừa mới được ăn thóc. Ra loại vẻ “bề trên’, nó ra mổ vào trán nhỏ mèo mun của ông tôi. Bị giáng một cú bất ngờ đau điếng, nó ngoặc mồm kêu “meo…” rồi chạy vụt lên mái nhà. Quá khoái chí, nó – con gà ấy lại định đưa hai loại chân nâu nâu nhỏ xíu tí lèo khèo ra trêu con Mực rồi bị bé Mực gầm lên một tiếng. Hại quá, nó co giò chạy, tuy thế để giữ loại sĩ diện của một “ông công ty mới”, nó cứ chạy được một quãng thì lại đứng lại quay nhìn nhỏ Mực. Cố gắng là cuộc biểu thị đã xong.

Từ lúc chưa có con gà, chưa xuất hiện con Nâu ấy, cả nhà cưng chiều tôi lắm. Sáng dậy bà bầu đã sẵn sàng sẵn như thế nào bàn chải, khăn mặt, nào bữa ăn sáng. Còn bây giờ, tôi bắt buộc tự làm cho hết, chính vì mẹ tôi – còn cho em Nâu ăn. Nhưng mà cũng từ đó, tôi đã trở thành con nhỏ bé tự giác, một con nhỏ xíu khỏe dạn dĩ thay cho 1 con bé bỏng ốm yếu xuất xắc vòi vĩnh xưa kia.

Con con kê ấy gồm đôi chân chì. Lông nghỉ ngơi cổ hoe hoe vàng, lông đuôi cụt ngủn, nhưng mà nó là 1 trong những con kê “có-tư-cách”. Bé tí thay thôi cơ mà nó cũng đã “lập được chiến công”. Mấy nhỏ chó bên hàng xóm hay sang nạt con Mực nhỏ của ông tôi thì ni bị con Nâu dạy dỗ cho bài học nhớ đời. Nhỏ Nâu hai chân xoạc rộng, hai cánh vậy sau lông, với như một dũng sĩ oai phong, trái cảm. Nó nhảy mặt này, nhảy bên đó làm bè lũ chó hại quá chạy mất. Cùng với chiến công đó, tôi rước khoe khắp xóm. Cùng từ thời điểm ấy, tôi câm thấy mình mếm mộ con con gà biết bao. Tôi không còn ghét loại điệu cỗ đi nghênh ngang của chính nó nữa mà tôi yêu nó, yêu chiếc đầu lưa thưa lông nâu tía của nó. Đã thế, tôi còn đeo cho nó một chiếc lục lạc lên cổ. Tôi cùng nó vẫn thực sự tựa như những người bạn. Cơ mà rồi một ngày…

Chiều hôm ấy, tôi ngơi nghỉ trường mầm non về. Vừa mới học dược bài bác hát mới đề xuất tôi vui lắm, vừa đi vừa nháy nhót “Con chim Manh manh, nó đậu cành chanh.” tai quái lạ! Tôi thầm nghĩ: “Sao lúc này mọi người lại dường như buồn thế, xuất xắc là …”. Tôi vụt chạy ra mẫu lồng gà bé bỏng xinh xinh để tìm con Nâu nhưng chẳng thấy, lẽ nào, lẽ nào. đôi mắt tôi ban đầu ậc nước, mồm tôi mếu máo: “Mẹ ơi, kê của con đâu?” bố dẫn tôi ra góc sân. Nhỏ Nâu ở đó, vẫn cỗ lông nâu thưa thớt, vẫn chiếc chân chì dẫu vậy nó không còn động bít được nữa. Ba tôi an ủi: “Không bao gồm con Nâu, nhỏ còn nhiều người dân bạn khác mà!” cùng tôi òa lên mà lại khóc, khóc nức nở như vừa mất đi thiết bị gì quý giá. Từng giọt nước mắt lăn trên má, tôi bổi hổi nhớ lại từng kỉ niệm của tôi với nó. Nghe chị em kể lại, bé Nâu lang thang chơi rồi bị rơi xuống loại ao sống sau vườn. Thật tội nghiệp mang lại nó! suốt mấy ngày sau, lúc nào hình ảnh con Nâu cũng hiện lên trong tâm địa tôi. Tôi như vẫn thấy bóng hình nó tải trong sân, trêu chọc con Miu và bé Mực. Cả bé Miu và bé Mực cũng giống như buồn hẳn đi vì chưng thiếu vắng mẫu bóng đậm cá tính của nhỏ Nâu…

Tôi ngắm ngía bé gà bông ấy. Công nhận là nó đẹp nhất thật, nhưng làm sao bằng được với con Nâu của tôi. Bé Nâu của tôi hoàn toàn có thể xấu hơn, lông không vàng óng ả như nó nhưng đặc trưng hơn hết, nó đã là 1 phần của tuổi thơ tôi, một phần rất đỗi tuyệt đối đánh thức chiếc tự giác vào tôi, góp tôi hoàn thành hơn. Nó là một trong con gà đã hỗ trợ tôi từ một con bé bỏng ngỗ ngược, ốm yếu và hay vòi vĩnh vĩnh đang trở thành tự giác, trở nên mạnh bạo hơn lúc nào hết.

Bài viết số 2 lớp 8 đề 2

Dàn ý bài viết số 2 lớp 8 đề 2

I. Mở bài:

Thứ hai tuần trước đó vì ở trong nhà ham chơi, ko học bài xích để khám nghiệm môn Lý đề xuất tôi đã có hành vi sai trái là mở sách cùng tập trong giờ kiểm tra. Chính vấn đề này đã khiến cho cô giáo buồn.

II. Thân bài

1/ vụ việc mở đầu:

– Đi học về, ăn cơm xong, tôi định lên phòng học tập bài chuẩn bị cho giờ chất vấn Lý ngày mai.

Xem thêm: Giới Thiệu Mobrog Là Gì - Khảo Sát Tại Mr Lừa Đảo Hay Uy Tín

– Thằng bạn bên cạnh nhà qua rủ tôi đi chơi điện tử – một trò nghịch tôi khôn xiết thích – tôi đi ngay, định nghịch một lát rồi về nhà học bài.