Tổng vừa lòng những bài xích thơ tình yêu tuyệt viết về hà nội vào mùa Đông hay nhất. đông đảo vần thơ diễn tả không khí ở thành phố hà nội khi mùa Đông về, và dường như là tình yêu đôi lứa giữa mùa Đông Hà Nội.

Bạn đang xem: Thơ mùa đông hà nội

đang cập nhật..

*

#08.

BƠ VƠ – Thơ: Quý Phương

Em về hà thành đầu đôngTìm hoài niệm cũ để lòng sút đauTình riêng khoảng đó ngọt ngàoNay em đối kháng bóng nát nhàu trung khu can

Dệt chi duyên kiếp lỡ làngChờ chi người đã mau lẹ quay lưngLỡ duyên yêu cầu má thôi hồngMôi thôi tươi thắm khi lòng đớn đau

Lại trở về lối ko nhauTay buông không ráng mà sao dạ sầuNhìn anh như buổi ban đầuĐể giữ gìn mãi ngày sau em về

Gặp người lạnh lùng tái têTim đau thắt thắt nặng nề cách chânĐưa tay chạm bóng hổ ngươi ngầnAnh ra đi khuất lần thần xót xa

Chợt nghe rưng rức tan vỡ òaLạnh lùng đông mang lại chỉ ta ngậm ngùiMột mình trên tuyến đường chơi vơiNàng đông lạnh giá bởi bạn vô tâm.

#09.

HÀ NỘI BƯỚC lịch sự ĐÔNG – Thơ: Nguyễn Đình Huân

Hà Nội giờ đồng hồ này đã bước sang đôngMưa phùn cất cánh ướt váy đầm trong kẽ láNhững dòng bạn cứ bước tiến vội vãMột mình anh bước thong thả ven hồ

Hà Nội chiều đông nửa thực nửa mơSương mù giăng giăng tím mờ nhỏ phốAnh bỗng dưng nghe tiếng chuông nhà thời thánh đổĐưa anh trở lại thuở đó xa xưa

Bên hồ tây ngày ấy gió rét lùaNắm tay em anh đón gửi hôm sớmBên vỉa hè nghe mùi thơm hương thơm cốmEm tươi mỉm cười nhận bó lớn cúc chi

Nắm tay em anh chẳng nói câu gìEm bẽn lẽn ta ôm ghì thắm thiếtMùa đông trôi qua bọn chúng mình giã biệtEm đi rồi anh chỉ biết đắng cay

Em gồm biết không anh đã về đâyĐi lang thang bên hồ tây lộng gióThèm một vòng tay ấm cúng ngày đóMơ đi theo người cô gái nhỏ dại là em.


*

#10.

HÀ NỘI ĐÔNG NHỚ – Thơ: chiến thắng Nguyễn

Hà Nội tháng này ướp đông lạnh giáHàng cây già trút lá bên dưới sânXa đông hiện nay đã bao lầnBỗng dưng lại thấy lần thần nhớ đông

Muốn tìm về nơi ta hằng sốngTìm lại ngày lạnh tương tự năm xưaĐêm đông góc phố bạn thưaKỷ niệm nơi này còn chua phai mờ

Miền kí ức như đã nhắc nhởCội nguồn bản thân xin chớ có quênTừ trên đây ta đã lớn lênTình sâu nghĩa nặng vững bền mãi sau

Hà Nội chỗ mà ta yêu thương dấuĐọng lại rồi trong máu tim taCho dù cách trở nơi xaVẫn luôn luôn trìu mến thiết tha nhớ về.

#11.

NỖI NHỚ MÙA ĐÔNG – Thơ: Tuyết Vân

Hà Nội mùa này trời chuyển lạnh anh ơiNhành hoa sữa nghịch vơi kế bên ngõ vắngChờ cơn gió chen ngang trong thầm lặngSắc tím chiều giăng mắc lối mòn xưa.

Đông về rồi con phố vắng buổi trưaHàng liễu rủ nắng nóng vừa buông ngả bóngCơn gió nhẹ có tác dụng mặt hồ nước gợn sóngNhớ anh các nghe cháy phỏng miền yêu.

Đông đang sang luyến nhớ tiếc chút nắng nóng chiềuNghe ai hát nhưng mi huyền lóng lánhMuốn gom lại con tim yêu đặc quánhNụ hôn đầu ngọt sánh nghỉ ngơi bờ môi.

Đông về rồi mang nỗi nhớ không nguôiThấy trống vắng ngắt với nỗi buồn quạnh quẽCơn gió rét làm bờ môi run nhẹSe fe lòng điện thoại tư vấn khẽ …dấu yêu thương ơi.!!!!


#12.

NHỚ NẮNG SÀI GÒN – Thơ: Đức Trung – TĐL

Hà Nội lạnh rồi em biết không?Hãy gửi mang đến anh chút nắng nóng hồngGói cả tình em vào trong đóSưởi ấm lòng anh giữa mùa đông.

Anh nhớ sài thành nắng chang changChiều bên trên Bến Cảng gió mênh mangNhớ em e ấp cười cợt xinh xắnMái tóc cất cánh bay thật dịu dàng.

Anh ghi nhớ chợ hoa con đường Nguyễn HuệTấp nập đông vui thiệt rộn ràngCái nắng miền nam bộ sao yêu thương thế?Nhuộm thắm sắc hoa – cánh mai vàng!

Anh hứa em về thân Thủ đôKhi mùa xuân đến ở mặt HồHoa đào đỏ thắm trong giá bán lạnhHai đứa bọn chúng mình bình thường ước mơ.

#13.

LẬP ĐÔNG – Thơ: Đỗ Kim Quang

Làn gió rét mướt heo may lùa về sớmĐã đưa mùa, thủ đô chớm thanh lịch đôngChiều phố xa hy vọng giọt môi nồngNghe niềm nhớ bát ngát về réo gọi

Ôi, đôi mắt thân thương cùng giọng nóiThật êm đềm, xanh mượt cõi yêu thươngGiữa chiều đông vẫn nở đóa môi hườngTrao khá ấm, canh trường thôi buốt giá

Tình em đó…bao la lòng hải dương cảNét duyên thơ nữ tính giấc mơ nồngĐã không còn rồi năm tháng vời vợi trôngTràn mong nguyện, ngập lòng hương tình ái

Ngày tháng cũ thả theo loại trôi mãiMùa đông về chẳng hổ hang giá, tuyết, sươngNguyện cùng mọi người trong nhà đi mang đến cuối bé đườngTim hòa nhịp yêu thương tình song lứa

Không lạnh buốt khi đông về gõ cửaBởi ấm nồng ngọn lửa cháy đam mêMãi yêu thương thương cho thắm vẹn câu thềTròn cầu hẹn nẻo về vui hạnh phúc.


#14.

NHỚ MÙA ĐÔNG HÀ NỘI – Thơ: Mạc Phương

Em luôn nhớ một mùa đông Hà Nội.Chiều hoàng hôn ánh mắt vội tra cứu nhau.Ngỡ như là làn gió lướt qua mau. Nhưng mà xao xuyến cơ mà bâng khuâng cho lạ.

Đáy tâm hồn sóng động như hải dương cả.Lòng đại dương lại cuồn cuộn cầu ao. Mong thời gian ngưng đọng ánh mắt trao. Mãi ngập kết thúc lời yêu không đủ can đảm ngỏ.

Sáng đầu đông hôm nay trời trở gió. Phần lớn giọt bi thảm ngấm cái không khí lạnh se se. Em thổn thức nhớ hơi nóng cận kề.Lời thì thầm và ngọt ngào êm êm dịu.

Mây ngẩn ngơ dường như đang nũng nịu.Mặt ỉu sìu trốn sau dãy núi cao. Để cô gió ra oai phong cứ ào ào.Chẳng hổ hang ngần có tác dụng yêu yêu mến ướt sũng.

Em lại mong có anh bên làm nũng. Để bắt thường vuốt làn tóc ướt mưa.Rồi nũng nịu lời nhung lưu giữ lưa thưa.Em ứ đọng thèm đùa với anh nữa nhé.

Anh gật đầu đồng ý và mỉm mỉm cười khe khẽ.Dang vòng tay xiết chặt một nụ hôn.Tim thình thịch đa số nhịp đập bể chồn.Em yêu anh – một ngày đông Hà Nội.

#15.

ĐÊM ĐÔNG HÀ NỘI – Thơ: Mạc Phương

Hà Nội hiện giờ trở thành thừa khứ.Nhưng sao lòng buốt nhói mãi niềm đau. Ngọn bấc lùa trong tầm trống ko nhau. Để mùa sau sầu đau tăng mùa trước.

Trái tim em ẩn trăm ngàn vệt xước.Bánh xe đời lăn chầm đủng đỉnh về anh. Dòng kí ức xa ngái đến ước ao manh.Bóng dịu dàng giờ chỉ nên ảo ảnh.

Hà Nội ơi chưa khi nào em trách. Bàn tay như thế nào ngày ấy vẫn buông lơi. Ánh đôi mắt ai ngây ngây ngô chẳng yêu cầu lời. Trời ngày đông mây xám giăng thành phố.

Kể từ kia tim em cái lệ đổ.Ngày qua ngày ngân ngấn phần lớn giọt ngâu.Tiếng thạch sùng khắc khoải đầy đủ đêm thâu. Như thổn thức nhớ người xưa năm ấy.

Mặt hồ gươm vẫn xanh trong cho vậy. Soi bóng tôi đã ngả úa thời gian.Sắc hoa xưa nay đã và đang phai tàn. Chỉ nỗi nhức là không thể thay đổi.

Hà nội nay lại sở hữu thêm phố mới.Có lẽ là … đã không quen với em. Phố đông bạn cửa sẽ đóng sở hữu then. Em lạc lõng thâm nhập nỗi ai oán nhân thế.

Nén chặt lòng tự nhủ rằng không thể.Chân ngập dứt trước điểm hẹn ngày xưa. Mình chạm chán nhau đúng vào khi giao mùa. Mùi hương hoa sữa nồng nàn trong hơi thở.

Hà Nội ơi ! bao giờ cho không còn nhớ. Một tiếng cười cợt một hình dáng yêu thương.Dẫu vững xoàn đi trọn hết đoạn trường.Em cần yếu quên đi hình nhẵn cũ.

Xem thêm: Nguyên Nhân Chiến Tranh Thế Giới Thứ 2, Nguyên Nhân Dẫn Đến Chiến Tranh Thế Giới Thứ Hai

Phố cũng bi tráng cây đèn mặt đường ủ rũ. Giữa dòng người đang nhanh lẹ ngược xuôi. 1 mình em âm thầm lặng lẽ ngấm solo côi.Hà Nội ơi ! ….Đông có còn nóng áp?


#16.

GỬI NẮNG HÀ THÀNH – Thơ: Mạc Phương

Hà Thành chiều nay rét lắm không anh?Mây ủ rũ, hoa sữa bi quan không thắmMiền đánh cước gửi chỗ anh chút nắngSưởi ấm lòng tan mát rượi mùa đông

Anh hãy ghi nhớ giang tay đón nắng và nóng hồngEm gom nhặt hóa học đầy xe nỗi nhớGửi về anh xin cũng chớ bỡ ngỡChút nắng đào giấu phần nhiều sợi tơ vương

Người thành phố hà nội sao mãi cứ yêu đương thương Cứ len lỏi ẩn vào từng gai nhớCon tim nhỏ tưởng chừng như òa vỡNắng nhuộm hồng địa điểm góc phố chiều đông

Hà Thành chiều nay gồm nhận được không?Miền tô cước gửi nắng về rồi đấyChiều hồ nước Tây, anh yêu thương ơi có thấyChút nồng thắm trong tua nắng ko anh!

(đang cập nhật..)

Hãy chia sẻ cảm xúc của các bạn về hà nội Mùa Đông ở phần phản hồi bên dưới bài viết nhé!..