Trần Đăng Khoa sinh ngày 24 tháng bốn năm 1958, quê buôn bản Trực Trì, làng mạc Quốc Tuấn, thị xã Nam Sách, thức giấc Hải Dương, trong một mái ấm gia đình nông dân. Bố mẹ Trần Đăng Khoa thuộc những thơ truyện và thơ ca cổ.

 Nhà thơ è cổ Đăng Khoa bao gồm một anh trai là nhà thơ, bên báo nai lưng Nhuận Minh-tác giả những tập thơ đơn vị thơ với Hoa cỏ, bản xô nát hoang rã, 45 Khúc Đàn bầu của kẻ vô danh., nguyên là quản trị Hội văn học thẩm mỹ tỉnh Quảng Ninh. Nhưng bên cạnh đó chúng ta còn chạm chán một đơn vị văn è Nhuận Minh rất thân mật qua các đoạn văn trích từ những tiểu thuyết của ông vào SGK như: “Ông tôi” ( SGK lớp 3), “Trên công trường than” (SGK lớp 4) và“Lập làng giữ lại biển” (SGK lớp 5).

 




Bạn đang xem: Tác phẩm trần đăng khoa

*
14 trang
*
hien301
*
*
32277
*
25Download
Bạn sẽ xem tư liệu "Trần Đăng Khoa - Tác giả, tác phẩm", để thiết lập tài liệu nơi bắt đầu về máy các bạn click vào nút DOWNLOAD sinh sống trên


Xem thêm: Bài Tập Tiếng Anh Lớp 3 Chương Trình Mới, Bài Tập Tiếng Anh Lớp 3 Theo Từng Bài

TRẦN ĐĂNG KHOA1. Tác giả, tác phẩmTrần Đăng Khoa sinh ngày 24 tháng 4 năm 1958, quê làng Trực Trì, xã Quốc Tuấn, huyện Nam Sách, tỉnh Hải Dương, vào một gia đình nông dân. Bố mẹ Trần Đăng Khoa thuộc những thơ truyện cùng thơ ca cổ. Công ty thơ è cổ Đăng Khoa gồm một anh trai là bên thơ, nhà báo Trần Nhuận Minh-tác giả những tập thơ Nhà thơ và Hoa cỏ, Bản xô nát hoang rã, 45 Khúc Đàn bầu của kẻ vô danh..., nguyên là quản trị Hội văn học thẩm mỹ tỉnh Quảng Ninh. Nhưng ngoài ra chúng ta còn chạm mặt một đơn vị văn è Nhuận Minh rất thân yêu qua phần lớn đoạn văn trích từ những tiểu thuyết của ông vào SGK như: “Ông tôi” ( SGK lớp 3), “Trên công trường thi công than” (SGK lớp 4) và“Lập làng duy trì biển” (SGK lớp 5). Một chị gái là nai lưng Thị Bình, hiện tại sống sống quê cùng rất hai nạm thân sinh ở trong phòng thơ. Ông còn có một fan em gái tên là è Thị Thuý Giang, hiện làm thầy giáo tại Cẩm Phả Quảng Ninh.Anh trai è Nhuận Minh và em gái trằn Thị Thúy Giang mọi say mê văn học cùng thích làm cho thơ.Từ bé dại ông đã được nhiều người cho là thần đồng thơ văn. Trằn Đăng Khoa gồm thơ đăng báo từ năm 8 tuổi t. Lên 8 tuổi, ông đã tất cả thơ được đăng báo. Năm 1968, khi bắt đầu 10 tuổi, tập thơ đầu tiên của ông Từ góc sân nhà em (tập thơ tiếp theo sau là Góc sảnh và khoảng chừng trời) được nhà xuất bản Kim Đồng xuất bản. Có lẽ tác phẩm nổi tiếng nhất của ông là bài xích thơ "Hạt gạo xóm ta", chế tác năm 1968, được thi sĩ Xuân Diệu hiệu đính, sau được nhạc sĩ Trần Viết Bính phổ nhạc (1971).Ông cũng được biết đến nhiều với câu truyện khi mới hơn 10 tuổi đã ý kiến đề nghị đổi câu thơ "Đường ta đi rộng thênh thang tám thước" thành "Đường ta rộng thênh thang ta bước" trong bài xích thơ Ta đi tới của nhà thơ nổi tiếng thời bấy tiếng là Tố Hữu. Thơ anh được dịch dịch cùng in ở các nước trên quả đât như: Pháp, Liên Xô, Thụy Điển, Tiệp Khắc, Đức, BungariTrần Đăng Khoa được những nhà văn xuôi, thơ khét tiếng tận tình dìu dắt như Xuân Diệu, Tố Hữu, Chế Lan Viên, đánh Hoài, Huy Cận.Vậy mà tứ duy thẩm mỹ và nghệ thuật anh nhanh chóng trưởng thành trong công việc làm thơ.Năm 1975 lúc anh sẽ học nghỉ ngơi cấp ba đoạn cả nước, kháng Mỹ đi vào giai đoạn cuối cùng, nai lưng Đăng Khoa tự nguyện vào bộ đội.Trần Đăng Khoa tòng ngũ ngày 26 tháng hai năm 1975 khi đang học lớp 10/10 trên trường diện tích lớn cấp 3 phái nam Sách, quân số trên Tiểu đoàn 691 Trung đoàn 2 Quân bức tốc Hải Hưng. Sau khoản thời gian thống nhất, việc bổ sung cập nhật quân cho mặt trận khong còn cần thiết nữa, ông được bổ sung cập nhật về quân chủng hải quân. Tiếp đến ông theo học Trường Viết văn Nguyễn Du và được cử sang học tập tại Viện Văn học trái đất M. Gorki thuộc Viện Hàn lâm kỹ thuật Xã hội Nga. Khi trở về nước ông làm biên tập viên văn nghệ quân đội. Từ thời điểm tháng 6 năm 2004, khi đã với quân hàm thượng tá Quân đội quần chúng Việt Nam, ông đưa sang phụ trách Ban văn nghệ Đài ngôn ngữ Việt Nam. Được cử học tập tại học tập viên Văn học trái đất mang tên Gioocki, công tác làm việc ở tập san văn nghệ. Là một nhà thơ, đơn vị báo, biên tập viên Tạp chí văn nghệ Quân đội, hội viên của Hội công ty văn Việt Nam. Hiện nay ông là trưởng ban Văn nghệ Đài tiếng nói của một dân tộc Việt Nam và là chủ tịch Hệ vạc thanh tất cả hình VOVTV.2.Tác phẩmTrần Đăng Khoa không có tương đối nhiều tác phẩm, và thương hiệu "thần đồng thơ trẻ" trong phòng thơ thời thơ ấu không hề liên quan giỏi được nối sau đó quãng đời về sau khi nhà thơ tham dấn mình vào ngũ, theo học ở Nga, khi trở về nước làm biên tập viên, làm báo. Thi hứng 1 thời không là cồn lực cho cảm giác khi người sáng tác đã cao tuổi. Hầu như tác phẩm nổi bật của è cổ Đăng Khoa:Từ góc sân bên em, 1968.Góc sân và khoảng trời, tập thơ, 1968, tái bạn dạng khoảng 30 lần, được dịch và xuất bản tại những nước bên trên toàn cầm giớiKhúc hát người anh hùng, trường ca, 1974.Bên cửa sổ máy bay, tập thơ, 1986.Chân dung với đối thoại, tiểu luận phê bình, Hà Nội: nhà xuất phiên bản Thanh niên, 1998, tái phiên bản nhiều lần. Người sáng tác cho biết ban sơ đã dự kiến xây dựng tập II của thành công này, dẫu vậy hiện sẽ gộp bạn dạng thảo vào phần I để tái bản.Bài "Thơ tình tín đồ lính biển" đã được Hoàng Hiệp phổ nhạcĐảo chìm, tập truyện - ký, đến đầu năm mới 2009 đã tái bản 25 lần. Giải thưởngÔng 3 lần được tặng ngay giải thưởng thơ của báo thiếu hụt niên chi phí phong (các năm 1968, 1969, 1971), Giải nhất báo Văn nghệ (1982) và phần thưởng Nhà nước (năm 2000).II.NỘI DUNG THƠ TRẦN ĐĂNG KHOAThiên nhiên nông thôn* thiên nhiên trong thơ è cổ Đăng Khoa là 1 trong những thiên trong trẻo, tình nguyện, kì diệu và đầy chất thơ.Thơ anh luôn gợi cho chính mình đọc cảm nhận về một vạn vật thiên nhiên nông làng mạc thuần nhất, tình nguyện và rất là thơ mộng. đó là ánh trăng vằng vặc chan hòa khắp những nơi. Trời càng khuya trăng càng sáng, vạn vật phần nhiều lặng đi trước việc huyền diệu của vạn vật thiên nhiên như những bài Trăng sáng sủa sân nhà em, Trông trăng, Trăng ơi từ đâu đến, Tiếng bầy bầu với đêm trăng vầng trăng của Nguyễn Khoa Điềm tồn tại hồn nhiên và trong trẻo, nó rất đặc thù cho đầy đủ đêm trăng nông thôn. Cũng đều có khi trăng được ví như 1 người bạn thân, dễ thương:Em chạy dancing tung tăngMúa hát xung quanh ông trăngEm nhảy đầm trăng cũng nhảyMái bên ướt ánh trăng vàng( Trông trăng)* thiên nhiên trong thơ anh tràn trề sức sống, luôn luôn luôn vận chuyển và phân phát triển.Khung cảnh những buổi sáng ở nông buôn bản được anh diễn tả ồn ào, náo nhiệt. Đó là gần như buổi bình minh của nhà nông. Cảnh đồ vật muôn thủa mà vẫn thấy bắt đầu lạ, cuốn hút biết bao trong bài xích ò ó oKhắp tư bề râm ran tiếng con kê làm họ cảm nhấn được phần nhiều cảnh đồ vật đều bừng tỉnh xôn xang ban đầu cho một quá trình cho ngày mới.Những trận mưa cũng khá được anh diễn đạt sinh rượu cồn điển hỉnh trong bài bác Mưa. Diễn tả sức sinh sống tiềm tang chứa đựng trong nó.Qua tầm nhìn của anh vạn vật thiên nhiên đã được nhân giải pháp hóa như nhỏ người, ở bài xích Cây Dừa, Thả diềuDưới tầm nhìn của Khoa, hình hình ảnh cửa trái đất tự nhiên là biểu tượng cho con tín đồ lao đụng và cuộc sống của họ, bài Thôn xã vào mùa, Đám ma bác bỏ giun. Chưng giun đào đất cả ngày Trưa nay bị tiêu diệt dưới bóng cây sau bên Họ hàng công ty kiến mang ra Kiến con đi trước, loài kiến già theo sau vậy hương kiến Đất bạc bẽo đầu than khóc kiến Cánh khoác màu áo tang kiến lửa đốt đuốc đỏ làng con kiến Kim chống gậy, loài kiến Càng nặng nề vai Đám ma mang đến là nhiều năm Qua các vườn chuối, vườn cửa khoai, vườn cửa cà con kiến Đen uống rượu la đà từng nào kiến Gió cất cánh ra phân chia phần..Tóm lại: thế giới Thiên nhiên nông buôn bản qua sự cảm giác của tuổi thơ anh thật khôn cùng phong phú, nhộn nhịp và trong sạch vô cùng. Người sáng tác đã biểu đạt một năng lực quan sát hết sức nhạy bén, tinh tế, nhất là khả năng cảm nhận thiên nhiên bằng mọi giác quan, bằng sự không ngừng mở rộng tâm hồn và trí tưởng tượng phong phú, độc đáo.Hình ảnh người nông dânViết về con người, thơ trần Đăng Khoa chủ yếu nói đến người nông dân làng mạc quê. Fan nông dân ấy trước tiên bố, mẹ, anh, bà mẹ của nai lưng Đăng Khoa. Anh luôn luôn nhắc tới họ bằng tất cả lòng yêu thương, kính trọng và sự cảm thông thâm thúy như bài: Khi bà mẹ vắng nhà, phân tử gạo thôn ta, bà mẹ ốm, Mưa, Vào mùaKHI MẸ VẮNG NHÀKhi chị em vắng nhà, em luộc khoaiKhi bà bầu vắng nhà, em thuộc chị giã gạoKhi bà bầu vắng nhà, em thổi cơmKhi bà mẹ vắng nhà, em nhổ cỏ vườnKhi bà mẹ vắng nhà, em quét sân cùng quét cổngSớm người mẹ về, thấy khoai đã chínBuổi mẹ về, gạo sẽ trắng tinhTrưa người mẹ về, cơm trắng dẻo với ngonChiều người mẹ về, cỏ vẫn quang vườnTối người mẹ về, cổng đơn vị sạch sẽMẹ bảo em: dạo này ngoan thế!- Không bà bầu ơi! bé chửa ngoan đâuÁo mẹ mưa bạc tình màuĐầu mẹ nắng cháy tócMẹ ngày đêm cực nhọc nhọcCon không ngoan, không ngoanÂm vang của thời đại sang 1 tâm hồn thơ trẻ.Chiến tranh đã qua mấy chục năm, mà lại dấu ấn của các năm kháng chiến chống mỹ cứu nước vẫn còn oi bức trên mỗi trang thơ của trằn Đăng Khoa bài Tam cúc, Gửi chúng ta Chi Lê, Dặn em, Sao không về tiến thưởng ơi, giờ đồng hồ chim chích chòe.III. Vài ba nét thẩm mỹ và nghệ thuật của thơ trằn Đăng KhoaTâm hồn trẻ thơ qua giải pháp nhìn, cách biểu đạt cảnh vật- Trong cái nhìn của trằn Đăng Khoa tất cả quả đât xung quanh phần lớn như có tâm linh, đầy đủ là thai bạn. Anh thường dùng biện pháp nhân hóa để mô tả cảnh vật. Với ánh nhìn : “Vật bổ đồng nhất” anh rất có thể kết các bạn với một nhỏ chó: Sao ko về kim cương ơi, tốt truyện trò thân thương với người bạn nhà nông, bé trâu black lông mượt tuyệt với cây trầu thì đánh thức trầu, buổi sáng sớm sân công ty em, Em kể chuyện này- cùng vơi lối nhân hóa, anh viết về cây dừa, khi thì như 1 người các bạn hào phóng “ Dang tay đón gió, gật đầu gọi trăng”, lúc thì như một bạn lính:Đứng canh trời đất bao laMà dừa lừ đừ như là đứng chơi- ca ngợi vẻ đẹp mắt của thiên nhiên, giao cảm với chế tác vật trong nhan sắc thái dung động tinh vi nhất bao gồm sự hòa điệu về vai trung phong hồn. Đánh thức trầu là 1 trong ví dụ. Lời thơ như tiếng chuyện trò, thủ thỉ. Dịu dàng mến yêu lá trầu bé bỏng bỏng, hái một lá cũng thấy trầu đau, anh yêu cầu hát để đánh thức trầu dậy. Dường như anh cũng hiểu rằng trầu tất cả cảm giác, nghe được tiếng trọng tâm tình của mình:Lá nào ao ước cho taoThì ngươi chìa ra nhéTay tao hái khôn cùng nhẹKhông có tác dụng mày đau đâu!Giao cảm cùng với thiên nhiên, tạo nên vật, thậm trí Khoa còn có thể nghe được: “Chiếc ngõ – Thở sương tối – Ông trăng lên – mỉm cười trong lá” ( loại ngõ nhỏ). Chiếc ngõ trong đôi mắt anh có cuộc sống đời thường riêng đầy sôi động, một thế giới tâm hồn phong phú.Chiếc ngõ nhỏ gắn cùng với con fan và cuộc sống thường ngày của họ. Khi các chú lính hành quân đi qua, đi xa, dòng ngõ nhỏ dại - sinh hoạt lại nhà”, nó cũng xao xuyến cùng nhớ thươngTất cả cù quần thành một thế thanh niên thơ vui tươi và thật sinh sống động.Trí tưởng tượng đa dạng bay bổng với sự liên tưởng so sánh kỳ diệuAnh không lúc nào nhìn sự thứ trong sự đơn nhất, nai lưng trụi mà luôn phát hiện ra mối liên hệ của chúng hoặc liên hệ với đông đảo hình hình ảnh tương đồng khác hễ từ đó bao gồm lên một cái gì đấy cao rộng ,như bài Thả diều, Trăng ơi từ trên đầu đền, hương thơm nhãnVí dụ: Thả diềuKhi thì anh tưởng tượng ra:Sao trời trôi quaDiều thành trăng vàngNhưng kỳ diệu tuyệt nhất là từ tiếng sáo diều, anh thấy cánh đồng lúa xanh hơn, bầu trời như cao hơn, mẫu nắng như vàng rực rỡ hơn. Cánh diều ấy mảnh mai như có sức mạnh vô biên vượt lên ở trên bom đạn của kẻ thù:Tiếng diều tiến thưởng nắngTrời xanh cao hơnDây diều em cắmBên bờ hố bomHay xuất phát từ một vầng trăng ( Trăng ơi trường đoản cú đâu đến), có những lúc anh thấy:Trăng hồng như trái chinLửng lơ lên trước nhàCó khi hình dung raTrăng tròn như mắt cáChẳng khi nào chớp miVà táo apple bạo hơn thế nữa là:Trăng cất cánh như quả bóngBạn như thế nào đá lên trờiNhững liên tưởng bất thần luôn tạo nên chất thơ mộng kỳ diệu, đem lại sự thú vị cho tất cả những người đọc. Có thể thấy vào thơ anh ko hiếm gần như câu thơ như thế này:Vườn xanh xao tiếng chimDơi chiều khua giạng vạngThả nghịch trong lùm nhãn(Hương nhãn)Hoặc:Mật ngô nghẹn ngào lên bắpPhù sa ngan ngát hương senChỉ tất cả tiếng chim không bình yênHồi hộp như mùa trái chin(Khúc hát bạn anh hùng)Ngôn ngữ đúng mực biểu cảm, nhiều âm thanh, nhịp điệuMỗi từ mỗi câu vào thơ nai lưng Đăng Khoa đều thể hiện sự gia công, sáng chế của tác giả.- Tả cảnh bà mẹ ốm: Cảnh màn khép lỏng cả ngày.Không nên là cánh màn khép chặt, giỏi cánh màn khép hờ, mà phải chính xác là cánh màn khép lỏng. Ví như khép chặt thì ra tín đồ đã chết; khép khờ y hệt như khép lỏng, nhưng sắc thái biểu cảm của chính nó mờ hơn, nó như hại hờ hững. Cánh màn khép lỏng vì thường xuyên có “ cô bác xóm làng mang đến thăm”, cùng còn vì phía sau cánh màn ấy luôn luôn có cậu bé xíu con ngồi chăm bà bầu ốm. - Tả nỗi nhọc nhằn của mẹ chỉ cần một trường đoản cú hé ra thôi mà hiện lên cả một nhân loại tâm hồn sâu sắc. Cảm thông với nỗi vất vả gian truân của mẹ, anh không viết các mà chỉ một câu:Nắng mưa từ đều ngày xưaLặn vào đời chị em đến giờ chưa tanNgười hiểu cũng cảm nhận được biết thêm bao yêu thương thương và sự trân trọng ẩn chứa trong một từ bỏ “lặn” ấy.Miêu tả cảnh ngày mùa: trong bài bác Thôn thôn vào mùa, anh viết:Sân kho sản phẩm tuốt lúaMở miệng cười ầm ầmThóc khoác áo vang óngThở hí hóp bên trên sânAnh sử dụng từ “ hí hóp”. Lúc đăng bài xích này, biên tập chữa lại là “ Thóc khoác áo rubi óngNhảy nhót mãi trên sân”lúc đó khoảng tầm 10 tuổi, anh thắc mắc: “ Sao lại chữa của em! hết ngày mùa thì sao thóc khiêu vũ múa được mãi. Em nói là thóc thở hí hóp cơ mà!”. Về câu thơ này, bên thơ Xuân Diệu đã tất cả lời bình: “Nhân vật đó là thóc, âm nhạc chính là thóc, múa nhảy chính là thóc giả dụ là ngô văng ra thân sân thì hạt ngô hạt ngô thiết yếu nào thở hí hóp được, vày nó chỉ có một chiếc vỏ tròn nguyên, còn phân tử thóc thì bao gồm hai miếng trấu quặp lại thành mẫu vỏ, nên những khi thóc văng ra, thóc mệt, thở hí hóp như nhỏ cá bao gồm hai mang bị nằm tên cạn.” (Một em nhỏ tuổi làm thơ)Ngôn ngữ của anh ấy giàu âm thanh nhạc điệu, kia là âm thanh rộn rã, náo nức và nhịp điệu khẩn trương của cuộc sống đời thường những năm phòng đế quốc Mĩ, bài ò ó o đã biểu hiện điều đó.Ò ó oÒ ó oTiếng gàTiếng gàGiục trái naMở mắtTròn xoeGiục mặt hàng treĐâm măngNhọn hoắtGọi ông trờiNhô lênRửa mặtÔi ! bốn bềBát ngátTiếng gàÒ ó oÒ ó oBài thơ được viết năm 1967. Nhà thơ Xuân Diệu tất cả lời bình: “ bé gà gáy sáng sủa đã từng nào triệu, từng nào vạn năm nayai nấy đã và đang nghe buồn rầu rồi, tuy nhiên em bé và bên thơ vẫn phát hiện mẫu rất là mới. Chao ôi! Tiếng kê gáy khuấy tan cả âm khí nặng nề, ở hoàn cảnh nước ta đang sẵn có chiến tranh vị giặc Mĩ xâm lược, cuộc đời nở ra sáng sủa tươi chiến thắng biết bao!” (Một em nhỏ dại làm thơ)Những hình ảnh đẹp sáng tạo độc đáoNgoài phong cách đông giao như đề cập cho nhỏ xíu nghe, Ò ó o, Mưa, giờ đồng hồ võng kêu thơ anh cũng đều có những bài bác mang nhan sắc thái êm nhẹ ngọt ngào, tha thiết tựa như các bài dân ca: bà mẹ ốm, Đánh thức trầu, Em dâng cô một vòng hoa, Cây dừaAnh đặc biệt quan trọng tập trung, học tập tập phần nhiều tinh họa tiết thiết kế hóa truyền thống lâu đời và đương đại sáng chế ra mọi hình ảnh đẹp, rất dị trong thơ của mình. Vào thơ anh có khá nhiều hình hình ảnh được gợi từ đa số câu ca, điệu hát thân quen hoặc những câu chuyện cổ thu hút trong vốn văn hóa truyền thống dân gian.Ví dụ trong Truyện Thánh Gióng, mẫu Thần trụ trơi góp anh sáng chế những hình ảnh rất đẹp nhất trong bài xích Mưa.Ông trờiMặc áo giáp đenRa trậnVàBố em đi cày vềĐội sấmĐội chớpĐội cả trời mưaTừ câu đố dân gian về quả dừa:Chân không tới đấtCật ko tới trờiLơ lửng nửa vờiMà đeo bụng nước góp anh viết rất hay về Cây dừa:Ai với nước ngọt, nước lànhAi mặc bao cao su hũ rượu xung quanh cổ dừaKhi đọc bài bác thơ Đám ma bác giun. Họ còn tìm ra thoáng bóng rất nhiều câu ca dao cổ:Con cò mắc giò nhưng chếtCon quạ ở nhà mua nếp làm chayKhông chỉ học tập trong vốn văn hóa truyền thống, anh còn học tập tập những tác trả hiện đại. Anh giữ giữ những gì đã đọc được để trí tuệ sáng tạo ra cái độc đáo và khác biệt của riêng biệt mình, lấy ví dụ như nư mẫu Dế Mèn cảm thấy kí của đánh Hoài đang tạo cảm giác cho anh viết phải những câu thơ lừng danh trong bài bác Gửi chúng ta Chi Lê:Ao trường vẫn nở hoa senBờ tre vẫn chú dế mèn vuốt râuHay từ bỏ câu thơ của Bàng Bá Lân:Hỡi cô tát nước mặt đàngSao cô múc ánh trăng đá quý đổ điĐã nhắc nhở cho câu thơ:Mẹ em tát nước, nắng đầy trong khauHình hình ảnh con cò “ đứng một cẳng nhưng mà vững ra phết” vào truyện cổ của An-đéc-xen cũng gợi đến anh viết: Chim có được chân ngủLim dim cành treTóm lại: Đọc thơ anh, bạn đọc cảm nhận thấy một trung khu hồn thơ trẻ trong sáng, giản dị, chan cất một tình yêu đằm thắm, tha thiết với con người, thiên nhiên, cuộc sống. Thơ anh đến với tuổi thơ trước tiên bằng những rung rượu cồn những cảm xúc chân thành nhân ái, Thơ anh còn khơi dậy đầy đủ rung động trong tâm hồn fan lớn, khiến cho họ được hưởng cảm giác trở về cùng với tuổi thơ, tra cứu lại mình ở loại trong trẻo tinh nguyên của cảm xúc đối với thiên nhiên, so với nghệ thuật.