Trong cuộc sống lắm nỗi truân chăm của mình, chắc hẳn rằng những tháng năm tuổi con trẻ chẳng tiếc nuối đời xanh trên phố mòn tp hcm của cô bé TNXP Đàm Thị Trọng, Tiểu nhóm trưởng Tiểu đội 3 (Trung nhóm 10, Đại team 4 Đội TNXP 303 Hà Tây), là khoảng thời gian đẹp nhất.

Bạn đang xem: Nữ thanh niên xung phong


*
phái nữ Tiểu đội trưởng TNXP Đàm Thị Trọng các lần xúc động mọi khi nhắc đến đồng đội.

Những ngày vào giữa tháng 7, tôi tìm về nhà bà Đàm Thị Trọng (67 tuổi, làng Thượng Mỗ, thị trấn Đan Phượng, Hà Nội). Căn nhà vẻn vẹn 32m2, được bà download sau trong thời gian từ chiến trường về. Trời khôn xiết oi đề xuất bà bắt buộc kéo tấm vải vóc xuống để nắng đỡ hắt vào nhà. Hôm nay, nhị vợ chồng con trai đi làm, bà một mình ở nhà, ông bên mất sẽ lâu.

*

Căn nhà đất của nữ tiểu nhóm trưởng TNXP Đàm Thị Trọng sau không ít lần cơi nới, sửa sang.

Tiền con đường gọi, thanh niên Hà Tây sẵn sàng!

Cuối năm 1972, cuộc kháng chiến kháng chiến chống mỹ cứu nước tiến vào tiến độ cam go, quyết liệt. Đế quốc Mỹ vừa tăng cường bom đạn phá hoại miền Bắc, vừa tăng tốc trải bom trên phố mòn tp hcm hòng chặn tuyến phố chi viện đến tiền con đường miền Nam. Vày lẽ đó mà Trung đoàn 98 (Sư đoàn 473, Đoàn 559), một trung đoàn công binh cơ động, vào tuyến sớm nhất đang cần đứng chân trên dải con đường phía đông từ vượt Thiên - Huế mang đến Quảng Đà (cũ). Trước tình hình đó, trung ương Đoàn giao đến Tỉnh đoàn Hà Tây (cũ) tổ chức một nhóm Thanh niên xung phong (TNXP) vào đưa ra viện đến miền Nam.

Hưởng ứng lời lôi kéo của thức giấc đoàn, chỉ vào một thời hạn ngắn, hàng vạn thanh niên trong tỉnh đã nhiệt huyết ghi tên. Thời điểm này, bà Trọng vẫn vào giới hạn tuổi 17, do chiều cao có hạn (1m49) ko được bộ đội nhận, cần bà nộp 1-1 tình nguyện đi TNXP nhằm miễn sao"Được lên lối đi giải phóng miền Nam"(Gửi về quê bà mẹ Hà Tây, bà Hoàng Thị Thanh Hòa - Cựu chị em TNXP 303 Hà Tây). Thuộc đợt đi cùng với bà, trên địa bàn tỉnh Hà Tây còn có 504 người nữa, ai lúc đó cũng ở giới hạn tuổi 17-22, được lập thành một đội TNXP cùng với phiên hiệu 303.

Nhớ lại ngày ra đi, bà Trọng cũng giống như 7 phe cánh khác thuộc xã (Sáng, Tảo, Nam, Phong, Hưu, Thơm, Thanh) được phạt quân tư trang hành lý như một quân nhân (ba lô, dép cao su, bi đông, chăn, nón tai bèo,…). Buổi đó tiết trời đầu đông, lũy tre đầu buôn bản thưa thớt lá, số đông hàng phi lao vun vút trước cơn gió giá buốt tiễn số đông cô gái, quý ông trai từ nông thôn ra trận.

"Hôm ấy tiễn tôi đi, có cả bố mẹ già, anh trai cả cùng 3 bạn em nhỏ. Các em thì xống áo lụng thụng, khuôn mặt black nhẻm. Thấy vậy trong tim tôi cũng dưng lên xúc cảm nhưng bởi vì sợ fan nhà cũng khóc bắt buộc phải cố gắng cười gượng, gan dạ bước lên xe cùng vẫy tay chào", bà Trọng nhớ lại.

Sau sát một tháng hành binh dã nước ngoài gian khổ, thời điểm cuối tháng 2/1973, Đội TNXP 303 Hà Tây đã đến vị trí tập kết an ninh ở thung lũng A Sầu (huyện A Lưới, quá Thiên - Huế) cùng Prao (tên thường gọi là Trao, nằm trong vùng núi phía tây Quảng Đà). Cả team được biên chế phối thuộc Trung đoàn 98 (E98), Sư đoàn 473, Đoàn 559 tiến hành nhiệm vụ mở đường, đảm bảo an toàn giao thông trên tuyến phố dài sát 150km trường đoản cú A Sầu qua Bù Lạch (Thừa Thiên - Huế), biên giới Việt - Lào mang đến Trao - Bung - Bến Giàng (nay ở trong tỉnh Quảng Nam).

*

Sau hàng chục ngàn lần bị máy bay địch tấn công phá, với những cuộc chiến ác liệt giữa bội nhóm ta cùng giặc, mà điển hình là thắng lợi Cô Ca Va diệt hàng trăm lính thủy đánh cỗ Mỹ giữa vùng tuyến phố Trường Sơn khiến cho chúng đề nghị bỏ chạy, nên tuyến đường này không còn ra đường, bị bom đạn quần chảy nát, chỉ có lầy lội và độ ẩm ướt. Nhưng với tinh thần "Tiền con đường gọi, thanh niên Hà Tây sẵn sàng, yêu cầu bao nhiêu có bấy nhiêu, sẽ ra đi là chiến thắng", những cô bé của "Hà Tây quê lụa" bằng những trang bị 1-1 sơ như cuốc, xẻng… đang rà phá bom mìn, sửa lại cầu đường giao thông cho quân nhân và xe vận tải ra chiến con đường được thông suốt, an toàn

Chiến đấu kiên định với "giặc nóng rét"

Thời điểm này, E98 đang tập trung lực lượng nhằm mở mặt đường Trao - Bung - Bến Giàng, tuyến đường dài trên 50km, qua nhiều suối cùng sông lớn, địa hình đèo cao hiểm trở. Đại team 4 (C4) của bà Trọng được giao phụ trách tuyến đường dài khoảng 10km tính từ thị trấn Trao. Đây là một đại đội vô cùng đặc biệt, vị quân số chủ yếu là người vợ với 150 người, phái nam chỉ có khoảng 10 người (gồm đại team trưởng, thiết yếu trị viên trưởng, 3 trung nhóm trưởng, 1 khí tài, 1 kế toán cùng 3 liên lạc). Với tính cách hoạt bát, hay chế tác tiếng cười đến chị em, bà Trọng được đơn vị phân có tác dụng Tiểu team trưởng Tiểu đội 3 (A3), phụ trách 10 người.

Lúc mới đến nhận nhiệm vụ, lán trại chưa tồn tại sẵn, bà Trọng và các thiếu nữ phải đi mượn cưa đục từ đơn vị chức năng bạn để về trường đoản cú dựng. Bà bầu nào khỏe khoắn thì vào rừng chặt cây, ai khéo thì ở nhà đục đẽo… Khoảng một tuần lễ thì "đại phiên bản doanh" của C4 trả thiện, tất cả nơi ăn uống nghỉ riêng mang đến từng đái đội, có phòng bếp ăn ko kể trời, tất cả sân lũ dục, vùng phía đằng sau trại còn tồn tại khu tăng gia sản xuất.

*

Bà Đàm Thị Trọng mặc bộ đồ TNXP chụp ánh trên Hòn Trống Mái (huyện Quảng Xương, Thanh Hoá).

Tuy vậy, do biến đổi môi trường sống, trường đoản cú đồng bằng trù phú mẫu mỡ lên vùng núi cao hiểm trở với điều kiện thiên nhiên hà khắc (sạt lở đất, bọn quét), trời vừa ẩm ướt vừa nắng nóng thiêu da, nên trong vòng 6 mon đầu, các thiếu nữ trong đơn vị chức năng của bà Trọng theo lần lượt bị sốt rét rừng hành hạ. Những bà bầu bị dịu thì nằm tại vị trí bệnh xá của đại đội, còn phần lớn ai bị nặng phải có người cáng tới bệnh xá của Đội 303 cách đó vài cây số.

Trong phần nhiều lần đó, vì chưng sức khỏe giỏi hơn những bạn, lại là Tiểu nhóm trưởng yêu cầu bà Trọng phần nhiều nhận vấn đề cáng bè bạn đến dịch xá. Các lần như vậy, ngoài bệnh nhân là "nhân đồ vật chính" còn phải gồm 4 "nhân thiết bị phụ" nữa đi kèm để cố gắng nhau luân chuyển cáng. Đường tới bệnh xá rất hiểm trở, đôi khi phải lên dốc cao, có những lúc phải lội qua suối sâu. Bà Trọng lưu giữ như in một lượt cáng chúng ta Thúc Thị hương thơm (cũng đồng hương ở Đan Phượng) của A3 bị sốt lạnh lẽo lên căn bệnh xá, trê tuyến phố đi buộc phải qua nhỏ suối sâu và nước chảy xiết, cáng ko qua được. "Các các bạn phải đỡ Mùi đến ngồi lên cổ tôi, bước qua suối kết thúc mới lại đưa Mùi trở về cáng nằm", bà Trọng lưu giữ lại.

Trong 3 năm (1972 - 1975), toàn Đội TNXP 303 Hà Tây đã góp phần 405.000 công huân động thẳng mở đường; 150.000 công bốc xếp vận động hàng triệu mét khối đất, đá, cát, sỏi; bảo đảm an toàn giao thường thì xuyên tiếp nối 60km. Nâng cấp, mở rộng, làm new 23,4km đường cơ bản - trong đó 10,5km trải móng đá; 12,9km trải sỏi cung cấp phối, làm kè; 6 ngầm vượt sông; 94 cống; 8 ga tránh xe, mỗi ga nhiều năm 200m, rộng lớn 7m.

Thấy chúng ta sốt rét đề xuất nằm bất tỉnh một chỗ, đắp đến cái chăn thứ bố mà tín đồ vẫn run thay cập, bà Trọng cũng giống như nhiều bà mẹ khác ai ai cũng thương, có fan không nén được thì khóc. Nhưng số đông ở viễn tượng nhà, mọi tín đồ cũng chẳng hoàn toàn có thể làm gì hơn, chỉ biết rượu cồn viên, hoặc tích lũy từng tua chỉ, cây kim, mảnh vải vào vùng đồng bào Cơ Tu ở đổi đem ít rau, cá, thịt… để về nâng cao bữa ăn cho người ốm.

Cuối cùng, sau 6 tháng cho Trường Sơn, bà Trọng dẫu tất cả khỏe cho mấy cũng đến lượt bị sốt rét mướt rừng "thăm viếng". Sáng hôm đó, bà Trọng lên khu vực tăng gia của Trung đoàn cách đó 8km nhổ sắn về để nâng cao bữa ăn cho đồng đội. Trên phố trở về, may mắn gặp gỡ xe cài của một đơn vị chức năng bạn, bà được đi nhờ mang đến "barie" của Đại đội mình. Khi vừa vác bao sắn nặng 70kg từ xung quanh cổng doanh trại vào đến khu vực bếp, bà tự nhiên thấy ngây ngấy sốt, người run cụ cập và ngã xuống, sức lực mất không còn như một trái bóng cất cánh bị phun hơi. Ngay sau đó, bà được đồng minh dìu vào chống y tế nằm, dẫu đã có cán bộ y tế tiêm ký kết ninh dẫu vậy vẫn nóng 40 - 41 độ C, yêu cầu bà được đưa lên cơ sở y tế của Đội 303.

Nằm cơ sở y tế Đội được 3 ngày, cảm thấy bệnh tình đỡ, bà có xin bs cho về đối kháng vị. Mặc dù nhiên, vì bà chưa hồi phục hẳn nên bác sỹ "buộc" bà sống lại cùng nói đùa, "Cô ở lại đây cho khám đa khoa đỡ buồn", bởi trong mấy ngày nhập viện bà làm cho không khí ở trạm xá trở cần vui nhộn, thời gian nào cũng đều có tiếng cười.

Nhưng tại 1 chỗ quá thọ thì túng bách, nhất là 1 người có sức trẻ em như bà, rất cần phải sớm ngày trở về mặt trận nhằm mở đường"Cho xe thẳng tới chiến trường". Với ý chí của một chị em tiểu nhóm trưởng, chỉ sau 2 tuần ở viện, bà đã trở lại cùng đồng đội phá đá mở đường, lấp hố bom gia hạn tuyến mặt đường huyết mạch. Bằng đôi bàn tay khéo léo, hồ hết đoạn taluy do chủ yếu tay tiểu đội của bà làm đều rất đẹp, được Trung đoàn khen trong những lần tổng kết, rút kinh nghiệm.

Những năm sau đó, trung bình mỗi năm gấp đôi sốt giá rừng quay trở lại hành bà Trọng, nhưng có lẽ rằng vì quen buộc phải bà cũng ít khi đề xuất nằm bệnh dịch xá. Những bạn thân của bà thể trạng yếu hèn hơn, có tín đồ mỗi năm lên cơn tới 6 lần, cứ một tháng nằm bệnh dịch xá, một mon lại đi làm.

Tổng kết về dịch sốt rét thời điểm này, đầy đủ trang bốn liệu của Đội TNXP 303 Hà Tây cho biết, trên toàn đơn vị chức năng có cho tới 22% bị nóng rét. Trong 3 năm (1972 - 1975), bệnh xá của Đội đã chữa khỏi mang đến 836 lượt cán bộ, chiến sĩ, trong số ấy có 245 lượt đến từ đơn vị bạn. Mặc dù vậy, trận đánh với bệnh dịch sốt giá buốt đã cướp mất 6 bằng hữu của bà Trọng.

*

Họp mặt truyền thống cuội nguồn các cựu TNXP 303 Hà Tây vào tháng 2/1995

Nay đã cách sang tuổi 67, mọi khi nhớ lại khoảng thời gian đi TNXP, tuyệt nhất là về những người dân đồng đội, bà Trọng vẫn rơi nước mắt. Hầu hết kỷ đồ vật của chiến trường tuy đã biết thành cái đói, cái nghèo đem đi nhưng phần đa kỷ niệm về đồng đội có lẽ rằng chẳng bao giờ phai vào trái tim của cô bé Tiểu đội trưởng TNXP Đàm Thị Trọng.

Xem thêm: Ý Nghĩa Của Tên Hoàng Hay Nhất Dành Cho Bé Trai, Ý Nghĩa Tên Hoàng Yến Là Gì

"Những cô nàng thân thương

Khăn che kín đầu không hề sợi tóc

Mà dạn dày gan góc

Sốt lạnh lẽo rừng lấn át tuổi nhị mươi

Da sạm black môi vẫn nở nụ cười

Giữa trống mái mà không thể tính toán

Tan sương bom vẫn thú vui duyên dáng

Thoáng chút buồn…vì…đồng đội đi xa

Trường sơn là phiên bản hùng ca

Đường là trận địa, đường là tương lai"

(Người TNXP thân Trường tô ngày ấy, ông Đoan Hùng - Cựu TNXP 303 Hà Tây - viết về đồng đội)

Tổng kết 3 năm (1972-1975), Đội TNXP 303 Hà Tây tất cả 54 bè bạn được thai là chiến sĩ thi đua, 210 bạn bè được bộ quà tặng kèm theo danh hiệu "Dũng sĩ trường Sơn", 256 bằng hữu được khuyến mãi ngay Huân chương chiến sĩ giải phóng, 30 sum họp ưu tú được thu nhận vào Đảng cùng sản Việt Nam, bạn bè Nguyễn Thị Tuyết (xã Phượng Độ, huyện Phúc Thọ) với Nguyễn Ngọc Lan (xã Hồng Hà, thị xã Đan Phượng) được thưởng Huân chương Chiến công giải phóng hạng Ba.