Soạn bài người lái đò sông Đà - Nguyễn Tuân rất ngắn độc nhất trang 185 SGK ngữ văn 12 tập 1 giúp tiết kiệm thời gian soạn bài

Lý thuyết:

Câu 1

Trả lời câu 1 trang 192 SGK Ngữ văn 12, tập 1 

- Nắm chắn chắn thủy trình và những đặc điểm rõ ràng của sông Đà ("vách đá", "ghềnh Hát Lóong", "hút nước", "thác đá", "màu nước", "vẻ đẹp đôi bờ" …); diễn tả tỉ mỉ, tấp nập ba vòng thạch trận của sông Đà; nắm rõ sự nguy khốn và vẻ đẹp, tính phương pháp của bé Sông khác biệt này.

Bạn đang xem: Người lái đò sông đà soạn

- thế chắc vẻ đẹp nhất phẩm hóa học và tài nghệ chèo đò thừa thác của ông đò: miêu tả tỉ mỉ, ngoạn mục tài hoa của ông đò lúc vượt qua cha trùng vây thạch trận của sông Đà; thấy được vẻ đẹp bình dân của ông đò sau khoản thời gian vượt thác.

Câu 2

Trả lời câu 2 trang 192 SGK Ngữ văn 12, tập 1 

- vận dụng cách nhìn, giải pháp tiếp cận cùng tri thức của nhiều lĩnh vực để biểu đạt sự hùng vĩ, cường bạo của sông Đà như điện ảnh, quân sự, địa lý,…

- Ngòi bút mô tả tỉ mỉ cùng mẹo nhỏ nhân hóa được khai thác công dụng triệt nhằm khi diễn tả sự cường bạo của sông Đà.

- Nghệ thuật sử dụng ngôn từ đạt mang đến độ tài hoa, nhiều câu văn dài tuy vậy giàu nhạc điệu, giàu hóa học tạo hình, sức biểu cảm và mô tả cao.

Câu 3

Trả lời câu 3 trang 192 SGK Ngữ văn 12, tập 1 

- khi viết về cái sông hung bạo, Nguyễn Tuân áp dụng lối hành văn dũng mạnh mẽ, mạnh mẽ với các câu văn dài, phức tạp, hùng tráng tương xứng với sự kỳ vĩ của loại sông

- quan liêu sát, biểu đạt dòng sông ở khoảng cách gần, cụ thể, tỉ mỉ.

- khi viết về mẫu sông trữ tình, tác giả sử dụng cách viết co duỗi nhịp nhàng, âm điệu uyển chuyển, hình ảnh thơ mộng, liên tưởng rất dị phóng khoáng.

Nhà văn quan cạnh bên và biểu đạt con sông trữ tình từ không ít góc độ, khi thì ngắm mẫu sông từ trung bình cao khi cất cánh tạt ngang qua sông Đà lúc thì ngắm mẫu sông lúc ở gần như quan cạnh bên màu nước, cảnh đôi bờ.

Câu 4

Trả lời câu 4 trang 192 SGK Ngữ văn 12, tập 1 

- cuộc sống hàng ngày của ông hầu hết là cuộc chiến với thiên nhiên.

- nhiều năm đính thêm bó với câu hỏi chèo thuyền, hình dạng của ông có đặc trưng công việc và nghề nghiệp ("tay ông lêu nghêu như loại sào, chân ông lúc nào cũng khuỳnh khuỳnh…trong sương mù").

- Ông đò rất tiếp nối dòng sông: "nắm có thể binh pháp của thần sông thần đá"; "thuộc quy phương tiện phục kích… hiểm trở này".

- trận chiến giữa người lái đò và chiếc sông hung bạo:

+ Thoạt nhìn, đó là 1 cuộc đấu không cân sức. Do đó là trận đấu mà lại ở mặt này là 1 trong những thiên nhiên lớn lao, kinh hoàng và hiểm độc, với sức mạnh được nâng lên hàng thần thánh; còn vị trí kia là con người nhỏ nhắn nhỏ, không hề có phép màu, vũ khí trên tay chỉ là dòng cán chèo – những cái que thật mỏng tanh manh trước nguy nga sóng thác – bên trên một con đò độc thân hết nơi lùi.

+ Vậy nhưng mà thác dữ đã không chặn bắt được con thuyền. Cuối cùng, vẫn chính là con người chiến thắng sức bạo gan thần thánh của tự nhiên. Người điều khiển đò vẫn đè sấn được sóng gió, gắng chặt cái bờm sóng mà thuần phục sự dự tợn của mẫu sông.

=> người điều khiển đò sông Đà là khúc ca ca ngợi con người, mệnh danh ý chí của bé người, ca ngợi lao rượu cồn vinh quang đưa con người tới thành công trước sức mạnh tựa thần thánh của dòng sông hung dữ. Đây đó là những yếu đuối tố làm nên chất tiến thưởng mười của fan dân tây-bắc và những người dân lao cồn nói chung.

Câu 5

Trả lời câu 5 trang 193 SGK Ngữ văn 12, tập 1 

- "Con sông Đà tuôn dài tuôn nhiều năm như một áng tóc trữ tình, đầu tóc chân tóc ẩn hiện trong mây trời tây-bắc bung nở hoa ban hoa gạo tháng hai và cuồn cuộn mù khói núi Mèo đốt nương xuân".

=> Câu văn nhiều hình ảnh với lối so sánh lạ mắt và kỹ năng gợi hình, sexy nóng bỏng mềm mại, lôi kéo => sệt tả vẻ đẹp nhất trữ tình, mềm mại, duyên dáng, tràn đầy sức sống của tầm dáng sông Đà giữa mùa xuân.

- "Lại như quãng phương diện ghềnh Hát Lóong, nhiều năm hàng cây số nước xô đá, đá xô sóng, sóng xô gió, cuồn cuộn luồng gió ghùn ghè xuyên suốt năm như lúc nào thì cũng đòi nợ xuýt bất cứ người lái đò sông Đà nào tóm được qua đấy".

=> Câu văn dài, tách thành những vế cùng lối điệp liên hoàn và thẩm mỹ so sánh, nhân hóa tài tình làm cho diện mạo hung bạo, máu chiến của sông Đà hiện hữu thật rõ nét.

Luyện tập

Câu 2 (trang 193 SGK Ngữ văn 12 tập 1)

Gợi ý:

Con sông Đà tuôn dài tuôn nhiều năm như một áng tóc trữ tình, đầu tóc, chân tóc ẩn hiện nay trong mây trời Tây Bắc, bung nở hoa ban hoa gạo mon hai với cuồn cuộn mù khói núi Mèo đốt nương xuân... Chưa hề lúc nào tôi thấy chiếc sông Đà là đen như thật dân Pháp đang đè ngửa con sông ta ra cơ mà đổ mực Tây vào mà call bằng một chiếc tên Tây lếu lếu, rồi cứ thế mà phiết vào bạn dạng đồ lai chữ.

- Nội dung:

+ Đoạn văn tập trung diễn tả vẻ đẹp mắt đầy hóa học tạo hình của sông Đà với dáng vẻ thơ mộng, mặt đường nét mượt mại, ẩn hiện; color dòng nước thay đổi tương phản theo mùa, gây ấn tượng mạnh.

+ hiện nay diện một chiếc tôi Nguyễn Tuân đắm say, nồng hậu với phong cảnh thiên nhiên, tinh tế và khác biệt trong cảm nhận cái đẹp.

- Nghệ thuật:

+ Hình ảnh, ngữ điệu mới lạ; câu văn căng tràn, trập trùng mà vẫn uyển chuyển về âm thanh và nhịp điệu.

+ biện pháp so sánh, nhân hoá táo bạo cơ mà kỳ thú; lối tạo ra hình giàu tính mỹ thuật, kết hợp nhiều ánh mắt theo vẻ bên ngoài điện ảnh.

Xem thêm: Ga-Bri-En Gác-Xi-A Mác-Két, Đấu Tranh Cho Một Thế Giới Hòa Bình

Bố cục

Bố cục (3 phần)

- Phần 1 (từ đầu đến "gậy tấn công phèn"): sự dữ dội, hung bạo của sông Đà

- Phần 2 (tiếp đến "dòng nước sông Đà"): cuộc sống đời thường con tín đồ trên sông Đà, hình tượng người lái đò

- Phần 3 (còn lại): vẻ thánh thiện hòa, trữ tình của sông Đà

Nội dung chính:

“Người lái đò sông Đà” là một trong áng văn đẹp được gia công nên tự tình yêu non sông say đắm, tha thiết của một bé người mong dùng văn học để mệnh danh vẻ đẹp nhất vừa kì vĩ, hào hùng, vừa trữ tình, mộng mơ của vạn vật thiên nhiên và duy nhất là của con tín đồ lao động bình thường ở miền Tây Bắc.